Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1326: Khóc
Nghe th lời Cố Vũ nói, Tần lão gia thở phào nhẹ nhõm, gật đầu.
- Được , . Ta sẽ bảo vệ Trường Phong.
Nói xong, Tần lão gia ngồi xuống bên giường Trường Phong, kh chớp mắt.
Cố Vũ bước ra khỏi phòng bệnh. quay lại Tần lão gia và Trường Phong, ánh mắt dần trở nên kiên định.
...
Sáng sớm.
Sáng sớm Kiều Niên đã trở về khách sạn. Nghe Lục Giang nói Tiểu Bảo vẫn còn ngủ, cô ngồi ngoài chờ.
th vẻ mệt mỏi trong mắt Kiều Niên, Lục Giang hơi nhíu mày, lo lắng hỏi.
- Nghe Tần Xuyên nói hôm qua em còn bị tấn c ở bệnh viện nữa chứ?
Kiều Niên kể vắn tắt chuyện đã xảy ra. Dĩ nhiên, cô giấu chuyện Trường Phong. Cô kh lo Tư sẽ tiết lộ bí mật, nhưng cô cảm th trong khách sạn quá đ , tường thành cũng tai mắt.
Lục Giang nghe vậy, nhíu mày, nhỏ giọng nói.
- MY thật sự quá nguy hiểm. Em nên về sớm .
Lục Giang vừa nói vừa l ện thoại ra.
- sẽ gọi máy bay riêng đưa em về.
- Tư, em còn việc khác làm. lẽ em về sau.
Nói đến đây, Kiều Niên dừng lại một chút nói tiếp.
- Hơn nữa, sức khỏe của Cố Châu hiện tại kh tốt, ngồi trên máy bay cũng kh tốt. Chờ một thời gian nữa, tình hình sẽ ổn định lại. Đến lúc đó chúng ta sẽ về.
Lục Giang vừa định nói gì đó, liền bắt gặp ánh mắt kiên định của Kiều Niên, biết kh thể thuyết phục được. gật đầu.
- Được!
Kiều Niên liếc đồng hồ, kh muốn đứng ngoài chờ nữa. Cô muốn hỏi Tiểu Bảo địa chỉ cũ ngay khi bé tỉnh dậy. Cô mỉm cười với Lục Giang.
- Tư, em vào thăm Tiểu Bảo trước nhé. Cứ , gì em sẽ nói với .
Lục Giang biết Kiều Niên kh còn là trẻ con nữa. Cô đã kế hoạch riêng. gật đầu ra ngoài.
Kiều Niên bước vào phòng ngủ của khách sạn. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, lặng lẽ bước đến bên giường. th khuôn mặt ngủ yên của Tiểu Bảo, trái tim đang xao xuyến của cô dần dần bình tĩnh lại.
Lúc này, Tiểu Bảo nhíu mày. bé nằm nghiêng bên trái, cuộn tròn lại, gọi bằng giọng trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1326-khoc.html.]
- Bố ơi...
Giọng nói của bé chút bất lực và lo lắng.
Kiều Niên ngồi bên giường. Cô biết Tiểu Bảo đang gặp ác mộng. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng con và kéo bé vào lòng.
Tiểu Bảo đột nhiên mở mắt, vô thức gọi.
- Bố ơi...
Tiểu Bảo cảm nhận được đang được ôm, liền rúc vào lòng Kiều Niên.
- Bố ơi, con chỉ là...
Tiểu Bảo chưa kịp nói hết câu, bỗng nhiên cảm th cái ôm này chút kỳ lạ. ngửi th mùi hương đó, nhận ra kh mùi của Cố Vũ. lập tức tỉnh táo lại, vội vàng lùi ra sau.
- Ai vậy?
Th Tiểu Bảo cảnh giác, Kiều Niên hơi nhướng mày, lo lắng hỏi.
- Tiểu Bảo, mẹ làm con mất giấc kh?
th mặt Kiều Niên, nét mặt Tiểu Bảo hơi chùng xuống.
Trước đây, bé luôn hy vọng sáng mai thức dậy sẽ được th mặt mẹ.
th Kiều Niên bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên. chui vào lòng Kiều Niên, hít hà mùi hương của mẹ. Trên môi nở một nụ cười dịu dàng.
- Mẹ ơi, mẹ thơm quá.
Tuy bây giờ vui, nhưng lòng lại chút trống rỗng. Tâm trí chỉ toàn nghĩ đến bố và chú Phong.
Nếu bố gửi cho mẹ bây giờ, liệu bố buồn kh?
Trời đã sáng. Bố đáng lẽ dậy chứ. Liệu bố đang ngồi trong phòng đọc báo chờ dậy ăn sáng như trước kh?
Chú Trường Phong đang ngồi trong phòng khách lướt ện thoại sau khi tập Thái Cực Quyền ba lần kh?
Tiểu Bảo hơi cụp mắt xuống. Nghĩ đến việc sau này thể kh được gặp bố và chú Phong nữa, mắt kh khỏi đỏ hoe.
hy vọng gia đình thể đoàn tụ. kh muốn lựa chọn giữa mẹ và bố.
Càng nghĩ, Tiểu Bảo càng buồn. bắt đầu khóc nức nở.
Tuy Kiều Niên đã sinh ba đứa con, nhưng kinh nghiệm nuôi con của cô gần như bằng kh. Th Tiểu Bảo khóc, cô hoảng hốt, lo lắng hỏi.
- Tiểu Bảo, con kh khỏe ? Mẹ đè con à?
Chưa có bình luận nào cho chương này.