Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1370: Sư Huynh
Từng giọt nước mắt Lục Kỳ rơi xuống. Cô chạm vào mặt Tần Xuyên. Đây là lần thứ hai Tần Xuyên cứu cô.
Lần đầu tiên, cô suýt bị Giang Trì g.i.ế.c chết. Chính Tần Xuyên đã liều mạng lao vào cứu cô.
Lần này, Tần Xuyên dùng thân thể làm lá c bảo vệ cô.
Điều đó kh đúng.
Tần Xuyên đang dùng mạng sống của để đổi l mạng sống của cô.
Lục Kỳ Tần Xuyên với đôi mắt đẫm lệ. Cô đưa tay lau bụi trên mặt Tần Xuyên, nhưng tay vẫn còn dính máu. Lo lắng làm bẩn mặt Tần Xuyên, cô dừng lại.
Cô chằm chằm vào mũi Tần Xuyên kh chớp mắt. Sau một hồi suy nghĩ, cô run rẩy đặt bàn tay lên dưới mũi .
Cảm nhận được hơi thở yếu ớt của Tần Xuyên, cô khóc òa vì vui sướng. Cô qu, tìm kiếm thứ gì đó để chống đỡ mái cột.
Nhưng chiếc xe này kh của cô. Cô bị kẹt ở ghế phụ phía trước, kh tìm được chỗ nào đỡ nóc xe.
- Tiền bối, tiền bối, dậy ! - Lục Kỳ cũng kh biết làm gì bây giờ. Cô chỉ thể đánh thức Tần Xuyên dậy và nhờ giúp nghĩ cách. đã quen với chiếc xe của , chắc c sẽ nghĩ ra cách khác.
Lục Kỳ tháo dây an toàn, đặt tay lên nóc xe, muốn giảm bớt áp lực đè lên Tần Xuyên. Nhưng cô quá yếu, kh thể đỡ được .
Lục Kỳ tiến lại gần mặt Tần Xuyên, lo lắng gọi.
- Tần Xuyên, Tần Xuyên, dậy !
Ánh mắt sắc bén của cô th Tần Xuyên nhíu mày. Ánh mắt cô lập tức tràn ngập hy vọng. Dường như Tần Xuyên thực sự nghe th giọng nói của cô.
- Tần Xuyên! - Lục Kỳ lại gọi một cách phấn khích. Tay cô kh nhịn được vuốt ve khuôn mặt Tần Xuyên.
- Sư , đừng ngủ nữa. Tỉnh dậy !
...
một đường hầm dài với những ánh đèn vàng mờ ảo nhấp nháy xung qu. thể th ánh sáng phía trước từ xa.
Tay đút trong túi, Tần Xuyên bước về phía lỗ hổng sáng rực.
Âm th duy nhất trong đường hầm là tiếng giày da của giẫm lên mặt đất. Âm th lan tỏa khắp đường hầm.
Ngay khi Tần Xuyên sắp đến cửa hang, đột nhiên nghe th giọng nói lo lắng của Lục Kỳ.
- Tần Xuyên!
- Sư !
- Đừng ngủ nữa. Tỉnh dậy !
Tần Xuyên nghe th sự lo lắng trong giọng nói của Lục Kỳ. khẽ nhíu mày, đứng chôn chân trên mặt đất, qu, như muốn xác định Lục Kỳ đang ở đâu.
Đúng lúc này, một bóng xuất hiện ở cửa hang. Bóng đó quay lưng về phía ánh sáng. khẽ nheo mắt. Khi rõ khuôn mặt bên ngoài, môi hơi cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1370-su-.html.]
Đó là Lục Kỳ.
Mắt Tần Xuyên tràn ngập ý cười. bước về phía Lục Kỳ.
- Kỳ Kỳ.
Bên ngoài đường hầm, Lục Kỳ chỉ mỉm cười. cô bước ra, như thể muốn kéo ra cùng.
- Kỳ Kỳ, đợi với. - Tần Xuyên gọi tên Lục Kỳ, nhưng Lục Kỳ vẫn tiếp tục bước ra như kh nghe th gì.
Khi Tần Xuyên bước đến cửa đường hầm, Lục Kỳ, đang đứng cách đó kh xa, quay lại . Nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên môi cô, cô nói.
- Sư .
Tần Xuyên hơi sững sờ trước nụ cười rạng rỡ trên mặt Lục Kỳ. Trong ký ức của , Lục Kỳ hiếm khi cười với như thế này.
Lục Kỳ vẫy tay chào Tần Xuyên với nụ cười ngọt ngào trên môi. Cô nghiêng đầu hỏi.
- Sư , em mong được cùng lễ tổ tiên. Chúng ta thôi!
- Được . - Tần Xuyên vừa nói xong, vừa định bước lên một bước thì nghe th tiếng khóc của một phụ nữ vọng lại từ sâu trong đường hầm.
thu chân lại, quay đầu vào trong đường hầm.
- Tần Xuyên sư . hức hức, hức hức. Mau tỉnh lại. Hức hức, em sợ quá. Ở đây tối quá. Tần Xuyên, tỉnh lại , được kh?
Là tiếng khóc nức nở của Lục Kỳ.
Tần Xuyên nhíu mày. vào sâu trong đường hầm. Tiếng khóc của Lục Kỳ lại vọng ra từ sâu trong đường hầm.
- Tiền bối, em sợ quá! Xin hãy tỉnh lại , được kh?
Tần Xuyên hơi nghi hoặc. Lục Kỳ rõ ràng đang đứng trước mặt . Tại giọng Lục Kỳ vẫn còn vang vọng trong đường hầm?
Tần Xuyên lại Lục Kỳ bên ngoài đường hầm. Trên mặt cô nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
lùi lại một bước.
Kh đúng.
trước mặt kh Lục Kỳ.
Ánh mắt Lục Kỳ đầy vẻ tinh nghịch. Cô kh thể nào cười như thế được.
Tần Xuyên sâu vào trong đường hầm. Giọng nói nức nở của Lục Kỳ vọng ra từ bên trong.
- Tiền bối, Tần Xuyên, đừng bỏ rơi em. Em sợ bóng tối từ nhỏ...
Đúng vậy. Đây là giọng của Lục Kỳ.
Giọng Lục Kỳ vọng ra từ sâu trong đường hầm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.