Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1371: Tỉnh Lại
Nghĩ đến Lục Kỳ vẫn còn một trong đường hầm tối tăm, Tần Xuyên vội vã chạy vào. Bóng tối kh làm sợ hãi, bởi vì yêu nhất đang ở bên trong.
Kỳ Kỳ, đừng sợ!
Tần Xuyên chạy càng lúc càng nh, bỏ lại phụ nữ bên ngoài đường hầm phía sau xa.
phụ nữ Tần Xuyên với vẻ mặt hoang mang, kh hiểu tại lại quay lại.
- Tiền bối, tiền bối, tỉnh lại . huhu...
Tiếng Lục Kỳ khóc trong đường hầm khiến Tần Xuyên đau nhói. chạy càng lúc càng nh. Đột nhiên, mất thăng bằng và ngã xuống.
Đột nhiên, mắt mở to, cơn đau dữ dội lập tức dâng lên. Tần Xuyên thở hổn hển vì đau.
- Tiền bối! - Lục Kỳ th Tần Xuyên mở mắt, liền mỉm cười, tiến lại gần , vừa khóc vừa nói.
- biết là em sợ kh tỉnh lại kh? May mà đã tỉnh lại .
Đến cuối cùng, nước mắt của Lục Kỳ chảy dài trên khuôn mặt. Cô khóc nức nở một cách đáng thương.
Tần Xuyên thở hổn hển, đầu óc tràn ngập những gì vừa nghĩ đến. Lúc này mới nhận ra rằng nếu thực sự bước ra khỏi đường hầm, lẽ đã c.h.ế.t thật .
Ánh mắt Tần Xuyên dừng lại trên mặt Lục Kỳ. Lục Kỳ khóc đến đỏ cả mắt.
Tiếng gọi vừa của Lục Kỳ đã kéo linh hồn trở về từ bờ vực cái chết.
Lục Kỳ đưa tay lau nước mắt, nước mắt lưng tròng hỏi.
- Sư , đau lắm kh? Giờ chúng ta làm ?
Tần Xuyên lắc đầu nhẹ.
- kh .
Lục Kỳ cuối cùng cũng nín khóc, nhưng khi nghe th lời Tần Xuyên, nước mắt cô lại rơi.
- Sư , đau lắm kh? Em ngốc quá. em thể hỏi như vậy? Bị đá đập vào mà kh đau được chứ?
Lục Kỳ đưa tay lau nước mắt. Sư dũng cảm đến mức nào mới bảo vệ được cô?
Càng nghĩ, Lục Kỳ càng thêm buồn bã. Cô nói với vẻ mặt áy náy.
- Sư , em xin lỗi. Tất cả là lỗi của em. Gặp em thì sẽ chẳng chuyện gì tốt đẹp đâu.
Cô khóc đến mức kh thở được. Cô buồn bã nói.
- Lần đầu tiên, vì cứu em, suýt nữa bị của Giang Trì g.i.ế.c chết. Lần này, vì em...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1371-tinh-lai.html.]
Càng nghĩ, Lục Kỳ càng thêm buồn bã. Cô cảm th kh nên xuất hiện trước mặt Tần Xuyên.
- Sau này, chúng ta...
- Suỵt.
Lục Kỳ chưa kịp nói hết câu, Tần Xuyên đã ngắt lời cô.
Lục Kỳ chớp mắt. Nước mắt vẫn còn đọng trên mi. Bất ngờ, cô bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Tần Xuyên. Lòng cô như bị mũi tên tình yêu của thần Cupid b.ắ.n trúng.
Mặt Lục Kỳ đỏ bừng kh ngừng. Cô vội vàng quay đầu sang một bên, cảm th tai nóng rát, tim đập thình thịch.
- Kỳ Kỳ.
Lục Kỳ nghe th giọng nói yếu ớt của Tần Xuyên, cô vội vàng , lo lắng hỏi.
- Sư , vậy? kh khỏe à?
Hơi thở của Tần Xuyên dồn dập hơn. nuốt nước bọt, Lục Kỳ trước mặt, khẽ nói.
- Mặt kh khỏe... khụ khụ...
Tần Xuyên vội vàng nín thở, sợ hít bụi lại ho.
- Được , được . Em giúp lau mặt. - Lục Kỳ vội vàng ngồi dậy, dùng tay lau mặt Tần Xuyên.
- Khăn ướt. - Cuối cùng Tần Xuyên cũng thốt ra được chữ "Khăn ướt". liếc hộp tỳ tay trước ghế phụ phía trước.
Lục Kỳ theo ánh mắt của Tần Xuyên, vội vàng cúi xuống l khăn ướt.
Tần Xuyên Lục Kỳ đang bận rộn, thở phào nhẹ nhõm. Nếu kh làm Lục Kỳ bận rộn, chắc cô sẽ lại khóc mất.
kh chịu nổi Lục Kỳ khóc.
Lục Kỳ mở hộp gác tay, th khăn ướt và một ít đồ ăn vặt. Cô ngạc nhiên Tần Xuyên.
Cô cảm giác khó chịu vì sư hình như kh thích đồ ăn vặt.
- sợ em buồn chán trên đường nên đã chuẩn bị sẵn cho em...
Tần Xuyên nói xong, kh nhịn được ho khan.
Mắt Lục Kỳ lại đỏ lên. Cô l khăn gi ướt ra, cố gắng giữ bình tĩnh. Mãi sau cô mới tiến lại gần Tần Xuyên, giúp lau bụi và m.á.u khô trên mặt.
Hình như đã mất nhiều máu.
Nhận ra ều này, nỗi buồn dâng trào trong lòng, mắt cô kh khỏi đỏ lên. Cô nghiêng đầu sang một bên, lau nước mắt, cố gắng giữ bình tĩnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.