Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1372: Xin Lỗi
Khi cảm xúc ổn định trở lại, cô tiếp tục lau mặt cho Tần Xuyên. Tay cô run rẩy, vô tình chạm vào vết thương trên trán Tần Xuyên.
Nước mắt Lục Kỳ rơi từng giọt. Cô vừa khóc vừa xin lỗi.
- Sư , em xin lỗi. Em thực sự xin lỗi. Đau kh?
- Kỳ Kỳ.
- Hả? - Lục Kỳ Tần Xuyên với đôi mắt ngấn lệ. Nghĩ đến việc Tần Xuyên vẫn còn bị tảng đá đè, nước mắt cô lại rơi.
- Đừng khóc, ngoan nhé.
Đồng tử Lục Kỳ hơi giãn ra, cô Tần Xuyên với vẻ khó tin.
Rõ ràng mới là đang đau khổ, nhưng vẫn muốn an ủi cô.
Tuy nhiên, lời nói của Tần Xuyên lại như ánh nắng mùa đ. Chúng ấm áp, khiến cô kh còn sợ lạnh nữa.
Lục Kỳ Tần Xuyên trước mặt với vẻ đau lòng. Cô đưa tay lau nước mắt, nhỏ giọng nói.
- Tiền bối, em kh .
Lục Kỳ cẩn thận lau sạch mặt Tần Xuyên. Cô khuôn mặt tuấn tú của Tần Xuyên, kh hiểu tim lại đập loạn xạ.
Các trai cô đều đẹp trai. lẽ vì thường xuyên th các trai đẹp trai, nên mỗi lần nghe bạn cùng lớp nói về nổi tiếng nào đẹp trai, cô lại chẳng cảm th gì cả.
Sắc mặt Tần Xuyên tái nhợt như bệnh tật. Tuy nhiên, nó vẫn kh thể che giấu được vẻ đẹp tuyệt trần của .
Đôi mắt như hoa đào, tràn ngập sự dịu dàng, khiến ta kh khỏi đắm chìm trong đó.
Mặt Lục Kỳ hơi đỏ. Cô xuống bên cạnh. duy nhất trong xe là ện thoại. Cô muốn nói chuyện với Tần Xuyên nhiều hơn để kh ngủ quên.
Tuy nhiên, hơi thở của Tần Xuyên nặng nhọc, tr yếu ớt. hoàn toàn kh thể trò chuyện với cô.
Lục Kỳ liếc pin ện thoại, chỉ biết ều chỉnh để tiết kiệm pin. Dưới ánh sáng yếu ớt của màn hình, cô nói.
- Sư , đừng nói nữa. kh ngủ được nữa. Chúng ta hãy giữ sức. Đợi đội cứu hộ đến, chúng ta sẽ được cứu.
Lục Kỳ liếc ện thoại di động, thở dài.
- Tiếc là ện thoại kh sóng. Nếu kh thì em đã gọi ện .
Tần Xuyên cụp mắt xuống, hàng mi dài khẽ rung lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1372-xin-loi.html.]
- Mục tiêu của đối phương hẳn là chúng ta.
Lục Kỳ nghe th lời Tần Xuyên, mắt cô mở to. Cô sợ hãi hỏi.
- Vậy bây giờ chúng ta làm gì?
Nói xong, Lục Kỳ lên nóc xe và hỏi.
- Sư , trên xe của thứ gì thể giúp chúng ta chống đỡ nóc xe kh?
- Kh . - Tần Xuyên đã mang theo chăn ga gối đệm, quần áo của và quần áo của Lục Kỳ lên xe. nghĩ rằng nếu ngủ lại trong làng qua đêm, chắc c sẽ một chiếc giường sạch sẽ để ngủ.
Lục Kỳ đặt ện thoại lên ghế xe và cố gắng nhấc nóc xe lên lần nữa, nhưng sức lực của cô quá yếu.
- Giữ sức . sẽ nghĩ cách tự cứu . - Tần Xuyên nói nhỏ, Lục Kỳ.
Lục Kỳ vừa định nói, cô chợt nhớ ra Tần Xuyên th minh. Chắc hẳn đã nghĩ ra cách khác nên cô im lặng.
Tần Xuyên Lục Kỳ đang ngồi cúi đầu, vẫn còn run rẩy. lo lắng hỏi.
- Em bị thương à? Khụ, khụ...
Lục Kỳ nghe th lời Tần Xuyên, vội vàng lắc đầu.
- Sư đừng lo cho em. Em ổn. Em được bảo vệ tốt. Tay em chỉ bị kính cắt nhẹ thôi. Em ổn.
Lục Kỳ chằm chằm vào Tần Xuyên và đôi môi khô khốc của , nhỏ giọng hỏi.
- Sư , môi hơi khô. muốn uống nước kh?
Kh đợi Tần Xuyên nói gì, cô đã mang nước khoáng đến, mở nắp và đưa cho .
Tần Xuyên đang nằm ở ghế phụ phía trước. Ở góc độ này, kh thể nào uống được nước.
Tần Xuyên th Lục Kỳ đổ nước khoáng vào nắp chai và đưa cho .
hơi cúi đầu, định uống nước thì tay Lục Kỳ run lên, nắp chai rơi ra.
Lục Kỳ chai nước ướt trên ghế phụ phía trước, nhíu mày, trong lòng tràn đầy hối hận.
một việc đơn giản như vậy mà cô lại kh làm được?
Lục Kỳ ngước đôi môi khô khốc của Tần Xuyên, cảm th vô cùng buồn bã. Trong xe chỉ một chai nước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.