Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1389: Sao Anh Ấy Vẫn Chưa Tỉnh?
Mặt trời đang lặn.
Trong phòng bệnh của Tần Xuyên.
Kiều Niên bước ra khỏi phòng tắm, ánh mắt cô dừng lại trên mặt Lục Kỳ. Từ lúc Tần Xuyên được đưa vào phòng bệnh, Lục Kỳ vẫn luôn c chừng giường Tần Xuyên, chằm chằm vào mặt .
Ánh mắt Kiều Niên đầy vẻ hoang mang. Cô chậm rãi bước đến ghế sofa, ngồi xuống, nhíu mày. Kỳ Kỳ vẻ kh ổn.
Cô liếc Tần Xuyên đang bất tỉnh, nói.
- Kỳ Kỳ, em vẫn chưa khỏi hẳn, muốn nghỉ ngơi trước kh? Khi nào Tần Xuyên tỉnh lại, chị sẽ gọi em.
Lục Kỳ lắc đầu bướng bỉnh. Cô miễn cưỡng dời ánh mắt từ mặt Tần Xuyên sang mặt Kiều Niên và hỏi.
- Chị ơi, sư vẫn chưa tỉnh?
Giọng cô chút buồn bã, như thể đang buồn. Kiều Niên đứng dậy, đến bên Lục Kỳ. Cô nhẹ nhàng vỗ vai Lục Kỳ, an ủi.
- Hôm nay bị thương, phẫu thuật. Giờ đang ngủ. đang hồi phục. Chỉ như vậy mới thể hồi phục nh hơn.
Lục Kỳ biết Kiều Niên nói đúng, nhưng cô kh khỏi cảm th hồi hộp. Ánh mắt cô lại rơi vào khuôn mặt Tần Xuyên.
Nghĩ đến sư đã liều mạng bảo vệ trong đường hầm, cô chỉ muốn gặp khi tỉnh lại.
Nhưng kh hiểu , Lục Kỳ lại cảm th trống rỗng, như thiếu mất thứ gì đó.
Lúc này, tiếng gõ cửa phòng bệnh.
- Vào . - Kiều Niên nói.
Tống Vũ đẩy cửa bước vào. Cô mỉm cười với Lục Kỳ, nhẹ nhàng nói.
- Kỳ Kỳ, tối nay, chị ở lại bệnh viện với em.
Tống Vũ vẫn cầm sáu hộp giữ nhiệt. Cô mỉm cười nói.
- ta là thép. Muốn đợi Tần tỉnh lại thì ăn. Nếu kh thì kh chịu nổi đâu.
- Chị Tống Vũ, em kh đói. - Lục Kỳ yếu ớt nói. Cô Tống Vũ, định nói gì đó thì bỗng nhiên mắt tối sầm lại, mất ý thức.
Kiều Niên vội vàng đỡ Lục Kỳ, lo lắng kêu lên.
- Kỳ Kỳ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1389---ay-van-chua-tinh.html.]
Tống Vũ nh chóng tới, giúp Kiều Niên đỡ Lục Kỳ. Cô cau mày nói.
- Kỳ Kỳ từ nhỏ đã bướng bỉnh . Chị mau xem thử em ổn kh.
- Chị sẽ đưa em vào phòng bệnh trước, nhưng mà... - Vừa nói, Kiều Niên vừa lo lắng Tần Xuyên đang bất tỉnh.
Tống Vũ nhận ra ánh mắt của Kiều Niên, vội vàng nói.
- Chị, em ở lại đây chăm sóc Tần.
Kiều Niên mỉm cười gật đầu.
- Vậy thì chị làm phiền em .
- Chúng ta đều là một nhà. - Tống Vũ mỉm cười.
Kiều Niên cúi xuống bế ngang Lục Kỳ lên. Lúc này cô mới nhận ra Lục Kỳ gầy và nhẹ.
Tống Vũ vội vàng chạy ra mở cửa cho Kiều Niên. Sau khi Kiều Niên bế Lục Kỳ rời , cô đặt hộp cơm lên bàn cạnh giường. Cô đến giường Tần Xuyên, ngồi xuống, l ện thoại ra chơi game.
Cô là phát ngôn của trò chơi, nên luyện tập thêm trong trò chơi.
Trong lúc mở trò chơi, cô vô tình liếc Tần Xuyên đang nằm trên giường bệnh, mắt cô sáng lên.
Tuy tr Tần Xuyên vẻ ốm yếu, nhưng ngũ quan của lại xuất sắc. đẹp trai hơn nhiều so với các nam minh tinh trong giới giải trí, và cũng gần bằng các em nhà họ Lục của cô.
Lúc này, l mi Tần Xuyên khẽ run lên.
Tống Vũ nghĩ rằng đã nhầm. Cô ghé sát lại gần và nhận ra Tần Xuyên đã mở mắt.
- Tần tiên sinh, tỉnh . th thế nào ? - Tống Vũ lịch sự hỏi. Th Tần Xuyên vẫn còn muốn ngồi dậy, cô vội vàng nói.
- Tần tiên sinh, mau nằm xuống . vẫn chưa khỏi hẳn, nếu cử động nhiều, vết thương thể sẽ nặng thêm.
Tần Xuyên nằm trên giường, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Tống Vũ. Vừa định nói, đầu óc bỗng nhiên đau nhức.
Đầu óc trống rỗng. Mọi thứ xung qu đều xa lạ với . Ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại trên khuôn mặt Tống Vũ. Nghĩ đến những lời cô vừa nói, hỏi.
- bị vậy?
Tống Vũ Tần Xuyên với vẻ mặt khó hiểu và giải thích.
- Lúc đường hầm sập, bị thương nên được đưa đến bệnh viện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.