Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1390: Tôi Là Ai?
Ánh mắt Tần Xuyên dừng lại trên khuôn mặt Tống Vũ. cảm th một ký ức thoáng qua trong đầu, nhưng lại kh thể nắm bắt được.
Tần Xuyên khẽ nhíu mày, cố gắng nhớ lại cảnh tượng vừa thoáng qua trong đầu.
Th Tần Xuyên nhíu mày, Tống Vũ nghĩ rằng vừa mới tỉnh dậy và vẫn đang suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra trước đó. Cô kh nói gì, chỉ im lặng ngồi đó, kh dám ngắt lời . Cô cúi đầu gửi tin n cho Kiều Niên, muốn báo cho cô biết Tần Xuyên đã tỉnh.
Nhưng chưa kịp gõ xong tin n, cô đã bị Tần Xuyên ngắt lời.
- là ai?
Chiếc ện thoại trên tay Tống Vũ trượt xuống. Cô Tần Xuyên với vẻ khó tin, chỉ th vẻ bối rối trong mắt . Cô suy nghĩ một lúc nghiêm túc đáp.
- là Tần Xuyên, Tần. kh nhớ gì ?
Tần Xuyên khẽ nhíu mày, khẽ lẩm bẩm.
- Tần Xuyên...
Tuy kh còn ký ức gì nữa, nhưng hai chữ này lại đặc biệt quen thuộc với . lẽ tên thực sự là Tần Xuyên. đã làm gì trước đây?
Nhận ra ều này, đầu Tần Xuyên lập tức đau nhói. nhắm mắt lại, nhíu mày.
- Tần, khỏe kh? th khó chịu kh? - Tống Vũ vẻ mặt đau đớn của Tần Xuyên, th trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Cô vội vàng nói.
- Chờ một chút, gọi bác sĩ đến.
Tống Vũ vừa nói vừa ấn nút cấp cứu cạnh giường gọi cho Kiều Niên.
Kiều Niên vừa đặt Lục Kỳ lên giường ngủ, đang định quay lại thăm Tần Xuyên thì ện thoại đột nhiên reo lên. Cô l ện thoại ra, th là Tống Vũ gọi.
- Alo?
- Chị ơi, Tần đã tỉnh , nhưng tình trạng của chút kh ổn. Hình như bị mất trí nhớ. Hiện tại kh khỏe. Em đã gọi bác sĩ .
Giọng nói lo lắng của Tống Vũ vang lên từ ện thoại di động.
- Chị qua ngay đây! - Kiều Niên nhíu mày, như thể vừa nghĩ ra ều gì đó. Cô nh chóng về phía phòng bệnh của Tần Xuyên.
Phòng bệnh của Tần Xuyên cách phòng Lục Kỳ kh xa. Kiều Niên vừa bước vào đã th Tần Xuyên đau đớn.
- Đau ở đâu? - Kiều Niên bước đến bên giường Tần Xuyên, ngồi xuống ghế. Cô nắm l tay Tần Xuyên và bắt mạch cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1390-toi-la-ai.html.]
Khi nghe th giọng nói của Kiều Niên lần nữa, Tần Xuyên kh còn nghĩ ngợi gì nữa. chằm chằm vào Kiều Niên.
Kh hiểu , lại cảm th chút gì đó thân thuộc, như thể họ đã quen nhau từ lâu.
Th Tần Xuyên đã bình tĩnh lại, Kiều Niên kh nói gì.
Mạch đập của đã trở lại bình thường, nhưng vẫn còn hơi yếu.
Cô vừa nghe Tống Vũ nói rằng Tần Xuyên hình như bị mất trí nhớ. Cô Tần Xuyên, đang cô với vẻ mặt kỳ lạ.
Tim Kiều Niên dần chùng xuống. Cô cau mày hỏi.
- Lão Tần, não bị tổn thương thật kh?
- Lão Tần... - Tần Xuyên nằm trên giường, ánh mắt thoáng qua vẻ bối rối. phát âm rõ ràng từng chữ.
- già lắm ?
Kiều Niên Tần Xuyên với vẻ khó tin. Dù thế nào, Tần Xuyên vẫn đờ đẫn.
Ánh mắt Tần Xuyên dừng lại trên khuôn mặt Kiều Niên, hỏi.
- Cô kh biết ? già thật ?
- Kh . còn trẻ lắm. là sư của . tên là Kiều Niên. - Kiều Niên nhẹ nhàng lắc đầu, nói.
- Kiều Niên... - Tần Xuyên cảm th cô kh nói dối, bởi vì cũng cảm th một cảm giác quen thuộc khó tả với cái tên này.
- Nếu là sư của em, em kh nên gọi là sư ? - Tần Xuyên nhíu mày, nghiêm túc hỏi.
Kiều Niên im lặng.
Tần Xuyên nói lý. Cô thực sự kh nói nên lời.
Tần Xuyên nghĩ rằng Kiều Niên đang ngượng ngùng vì lời nói. chuyển chủ đề.
- Sư phụ đâu ?
Sư Kiều Niên đã đến chăm sóc , tại sư phụ lại kh ở đây?
- Ông ... mất tích . - Nghĩ đến việc kh biết tung tích của nội, Kiều Niên cảm th khó chịu.
- Mất tích? Vậy tại em kh tìm ? - Tần Xuyên Kiều Niên với vẻ mặt khó hiểu, nhỏ giọng hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.