Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn

Chương 1392: Cãi Vã

Chương trước Chương sau

Tần Xuyên khẽ gật đầu, dưới sự giúp đỡ của Kiều Niên, ngồi dậy. Nghĩ đến lời Tống Vũ nói bị thương vì đường hầm sập, tò mò hỏi.

- Niên Niên, đường hầm lại sập?

- Tiền bối, bây giờ cần nghỉ ngơi cho khỏe, giữ gìn sức khỏe. - Kiều Niên đỡ Tần Xuyên ngồi dậy, đặt túi xách lên tủ bên cạnh, l ra một cây kim bạc.

Khi Tần Xuyên th cây kim bạc trong tay Kiều Niên, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Chẳng lẽ cây kim này thật sự dùng để trị bệnh chứ kh để g.i.ế.c ?

Mặc dù khó hiểu, nhưng vẫn tin tưởng Kiều Niên hết lòng.

Khi nhận ra ều này, cảm th chút khó tin.

Sau khi Tống Vũ bước ra khỏi phòng bệnh, sắc mặt cô lập tức tối sầm lại. Cô tắt chu ện thoại ra ngoài. Mãi đến khi ra khỏi khu vực bệnh viện và vào vườn, cô mới vào ện thoại.

Điện thoại di động sáu cuộc gọi nhỡ.

Tống Vũ nắm chặt ện thoại, lạnh lùng gọi lại.

bên kia gần như ngay lập tức bắt máy. Kh đợi bên kia nói, Tống Vũ đã nói với vẻ mặt âm trầm.

- Rốt cuộc cô muốn làm gì?

- Chị kh sợ vạch trần thân phận của chị ? - Tống Tuyết bình tĩnh đe dọa.

Ánh mắt Tống Vũ lạnh lẽo, dần dần trở nên hung dữ.

- Nói , cô muốn nói gì thì nói. kh quan tâm!

- Cái gì? Chị kh sợ họ đuổi chị ra khỏi nhà họ Lục ?

- Nếu cô còn dám động đến Lục Kỳ nữa, nhất định sẽ đuổi cô đến cùng trời cuối đất!

Nói xong, Tống Vũ cúp máy, thở hổn hển hồ nước trước mặt. Cô cúi đầu xóa hết th tin liên lạc của Tống Tuyết. Ngồi xuống ghế dài bên cạnh, cô dần dần bình tĩnh lại.

Một cơn gió thoảng qua, Tống Vũ cảm th một luồng khí lạnh. Môi cô khẽ cong lên. Cô chậm rãi đứng dậy, từng bước một về phía hồ. Chỉ cần bước thêm một bước nữa là thể nhảy xuống.

Tống Vũ đứng bên hồ. Cá vàng trong hồ bơi lội tung tăng, hệt như cô lúc này.

Khuôn mặt Lục Niên đột nhiên hiện ra trước mắt cô. Dường như cô vừa nghĩ ra ều gì đó, ánh mắt dần trở nên u ám. Trong đó chất chứa đầy oán hận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1392-cai-va.html.]

Cô hít một hơi thật sâu quay về phía khu nội trú. Cô vẫn ở bên cạnh Kỳ Kỳ, kẻo những kia lại tấn c.

...

Trong phòng bệnh.

Tần Xuyên ngồi trên giường bệnh, nhắm mắt lại. Đầu đầy những chiếc kim bạc.

Ban đầu, đau đầu khủng khiếp. Khi cơn đau dần biến mất, cảm th dễ chịu hơn.

Một mảnh vỡ hiện lên trong tâm trí .

Đường hầm sụp xuống. lái xe thật nh, cố gắng đưa cô gái ngồi ghế phụ phía trước ra khỏi đường hầm.

Tuy nhiên, những tảng đá đã c đường. khó khăn lắm mới đỗ được xe vào một chỗ tam giác an toàn. Tiếng đá tảng cọ xát vào tường vọng xuống từ trên cao. Qua kính c gió, th cả một tảng đá lớn đổ ập xuống. tuyệt vọng lao về phía cô gái đang hoảng loạn ngồi ở ghế phụ phía trước.

thể cảm nhận được tình cảm của dành cho cô lúc đó. Dù chỉ một trong hai thể sống sót, cô chắc c sẽ là sống sót.

thể hy sinh tất cả vì cô, thậm chí cả mạng sống của .

Tần Xuyên vẫn muốn cố gắng hết sức để xem đó là ai. Tiếng bước chân vọng vào từ ngoài cửa kéo trở về thực tại.

Tần Xuyên đột nhiên mở mắt. Nghĩ đến những gì vừa th, bất giác siết chặt ga trải giường.

Bác sĩ Lâm đẩy cửa bước vào. Khi th nhiều kim bạc cắm vào đầu Tần Xuyên như vậy, sắc mặt thay đổi. Ông cau mày hỏi.

- Cô làm gì vậy?

Bác sĩ Lâm bước đến giường. Ông muốn rút kim bạc ra khỏi đầu Tần Xuyên, nhưng lại kh dám động đậy. Mặt âm trầm, chất vấn.

- Cô kh biết cấu tạo não phức tạp . Kh thể tùy tiện châm kim được. Cô chỉ đang đùa thôi. Đừng nhúc nhích. sẽ gọi bác sĩ Đ y trong bệnh viện đến xem !

- Kh cần đâu. tự làm được. - Kiều Niên vừa nói vừa liếc đồng hồ trên ện thoại, chuẩn bị rút kim ra.

- Đừng nhúc nhích. Cô Kiều, đây là chuyện sống còn. Cô...

Bác sĩ Lâm chưa kịp nói hết câu thì đã bị một giọng nói lạnh lùng ngắt lời.

- Im lặng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...