Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1391: Đau Đầu
- đã tìm kiếm nhiều, nhưng kh th đâu cả. - Kiều Niên thấp giọng nói.
- Ồ. - Tần Xuyên đột nhiên nghĩ ra ều gì đó, hỏi.
- giúp em tìm à?
- cũng đang tìm nội của .
- Tại nội cũng mất tích? - Tần Xuyên cau mày hỏi.
Kiều Niên cố gắng giữ bình tĩnh, nói.
- thể nào nội là sư phụ của chúng ta kh?
Tần Xuyên Kiều Niên. Tuy tr cô vẻ bình tĩnh, nhưng nhận ra cô đang sốt ruột.
Chẳng lẽ và sư kh hòa thuận?
Nghĩ đến đây, đầu Tần Xuyên bắt đầu đau. Sắc mặt bỗng tái nhợt, nhưng cơn đau vẫn kh thể chịu đựng được. nắm chặt ga trải giường.
Kiều Niên nhận th sự thay đổi trên nét mặt Tần Xuyên, vội vàng an ủi .
- Tần Xuyên, đừng nghĩ về chuyện cũ nữa. Như vậy sẽ kh còn đau nữa.
Tần Xuyên thở phào nhẹ nhõm, đầu óc trống rỗng. Cơn đau trong đầu dần biến mất. Kiều Niên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của cô. Dường như sư vẫn quan tâm đến .
- Ông nội... - Tần Xuyên lo lắng hỏi.
- Đừng lo, nội nhất định sẽ được trời phù hộ. nhà chúng ta vẫn đang tìm kiếm nội. Mọi đang chờ hồi phục. - Kiều Niên hối hận vì vừa đã nói với Tần Xuyên rằng nội mất tích. Nếu kh, Tần Xuyên đã kh lo lắng đến vậy.
Tần Xuyên khẽ gật đầu. Ánh mắt kh khỏi hướng về phía cô gái đứng bên cạnh.
Lúc này, ện thoại của Tống Vũ reo lên. Cô l ện thoại ra, liếc tên gọi. Cô mỉm cười với Kiều Niên và Tần Xuyên, nói.
- Chị và Tần, em việc. Em ra ngoài nghe ện thoại một lát.
- Ừ. - Kiều Niên mỉm cười với Tống Vũ và gật đầu.
Sau khi Tống Vũ rời , Tần Xuyên hỏi.
- vừa là...
- Cô tên là Tống Vũ, là tiểu thư thứ sáu của nhà họ Lục. - Kiều Niên khẽ mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng.
Tần Xuyên hơi cụp mắt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1391-dau-dau.html.]
Cô Lục.
Đột nhiên, một hình ảnh thoáng qua trong đầu . đang ngồi bên bàn viết kh ngừng nghỉ. Chữ "Cô Lục" được viết đầy trên tờ gi trắng.
Tim Tần Xuyên hẫng một nhịp. kh khỏi cảm th vui mừng khi nghe th chữ "Cô Lục".
Chẳng lẽ đang hẹn hò với cô Lục ?
Tần Xuyên nhớ rõ khi tỉnh dậy, th khuôn mặt ngây thơ của Tống Vũ. Ánh mắt cô tràn ngập niềm vui.
Cô gọi là "Tần tiên sinh" vì cô ngại ngùng, hoặc vì là chồng cô. Bình thường cô quá ngại ngùng, nên cô chỉ gọi là "Tần tiên sinh".
- Tần Xuyên, tình trạng hiện tại của thể là do vết thương ở sau đầu. Máu đ lại đè lên dây thần kinh, nên mới mất trí nhớ.
Lời nói của Kiều Niên cắt ngang dòng suy nghĩ của Tần Xuyên. Cô dừng lại một chút nói tiếp.
- chỉ kh biết sẽ mất trí nhớ tạm thời, hay sẽ kh bao giờ nhớ ra nữa.
Nếu Tần Xuyên chỉ mất trí nhớ tạm thời thì tốt . Nếu kh thể tự phục hồi, cô sẽ nghĩ cách khác để giúp l lại trí nhớ. Cô hy vọng Tần Xuyên trước kia sẽ trở về.
Tần Xuyên nghiêm túc nói.
- Kh em nên gọi là tiền bối ?
Vẻ mặt Kiều Niên cứng đờ. Cô Tần Xuyên với vẻ ngạc nhiên.
Chẳng nên tập trung vào việc liệu thể l lại ký ức hay kh ?
Tại đầu óc lại đầy rẫy những thứ khác?
Kiều Niên bất đắc dĩ cười nói.
- Sư , vậy được chưa?
Khóe môi Tần Xuyên hơi cong lên. nụ cười rạng rỡ của cô, mơ hồ cảm th đã từng th nụ cười này trước đây.
nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu cô, nhưng ngay lúc đó, hình ảnh một trai trẻ đang nhẹ nhàng xoa đầu một cô gái trẻ hiện lên trong đầu . Nụ cười trên khuôn mặt cô gái trẻ dần hòa quyện với nụ cười của Kiều Niên.
Ngay lúc Tần Xuyên muốn kỹ hơn, đầu óc bắt đầu đau nhức kh thể kiểm soát. bu tay xuống, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để đầu óc trống rỗng.
Cơn đau trong đầu dần biến mất.
Kiều Niên đứng dậy, bước đến bên Tần Xuyên. Cô nói nhỏ.
- Sư , em đỡ ngồi dậy để dễ kiểm tra vết thương ở não hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.