Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 141: Xuống Xe
Nghe Kiều Sơn nói vậy, Tô Tuyết kh khỏi mỉm cười. Hình như bà đã quên hết đau đớn.
Đúng vậy.
Con trai cả của bà, Kiều Vũ, là đứa con triển vọng nhất trong gia đình. Chỉ cần Kiều Vũ trở về nhà, Kiều Niên sẽ kh thể làm ra vẻ cao ngạo được nữa.
Tô Tuyết hôm nay đã chịu khổ dưới tay Kiều Niên, mất hết cả phẩm giá.
Dù thế nào nữa, bà cũng sẽ bắt Kiều Vũ bắt Kiều Niên trả giá cho những gì cô ta đã làm, ngàn lần ngàn lần.
… Kiều Niên ngồi ở ghế sau xe. Cô liếc Cố Châu đang ngồi bên cạnh.
Thật lòng mà nói, cô kh quen được Cố Châu đối xử tốt với như vậy. Sự thay đổi này quá đột ngột.
Lúc này, Cố Châu đang ngồi kho chân. Mắt nhắm nghiền, ngón tay mân mê chiếc nhẫn trên ngón cái, như đang suy tư ều gì đó.
Tuy mắt Cố Châu nhắm nghiền, nhưng khí chất qu vẫn kh hề suy yếu.
Khuôn mặt Cố Châu đẹp như một kiệt tác. Đường nét trên khuôn mặt như được tạo nên từ thiên đường. Dù từ góc độ nào, ta cũng kh thể rời mắt khỏi .
Kiều Niên Cố Châu kh chớp mắt, thoáng sững sờ.
L mày Cố Châu hơi nhíu lại. L mi khẽ động, mở to mắt.
- em lại chằm chằm như vậy? - Cố Châu Kiều Niên, ánh mắt tối sầm lại.
Kiều Niên cứng đờ .
Cố Châu nhắm nghiền mắt suốt cả buổi. biết cô đang ?
Kiều Niên ho khan một tiếng, cố gắng che giấu vẻ ngượng ngùng. Hai vành tai cô dần ửng hồng.
Cố Châu nhận ra Kiều Niên đang ngượng ngùng. kh nhịn được cười.
- Bà Cố, em kh cần lén lút trộm như vậy. Em là vợ hợp pháp của . Em thể bất cứ lúc nào em muốn. Nếu muốn, em thể cả ngày.
Kiều Niên khẽ mỉm cười và nói.
- Hôm nay tâm trạng của vẻ tốt.
- Ừ. - Cố Châu đáp nhẹ.
Giờ đây, Cố Châu kh còn vẻ thù địch lạnh lùng nữa. Thay vào đó, toát ra một khí chất dịu dàng.
Kiều Niên nhớ lại ban nãy Cố Châu đã bảo vệ cô trước mặt nhà họ Kiều như thế nào. Tim cô bắt đầu đập loạn xạ, và kh hiểu miệng cô lại khô khốc.
- Cảm ơn vì chuyện vừa . - Kiều Niên nói với vẻ chân thành nhất.
Nghe th lời Kiều Niên, Cố Châu nhíu mày. Kh hiểu , lại cảm th hơi bất mãn.
Ánh mắt Cố Châu dần trở nên lạnh lẽo. chằm chằm vào Kiều Niên kh chớp mắt, từng chữ đều rõ ràng.
- Bà Cố, em là vợ , là thiếu phu nhân của nhà họ Cố. Kh cần phân biệt rạch ròi như vậy. Đừng cảm ơn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-141-xuong-xe.html.]
Kiều Niên vẫn luôn biết Cố Châu giúp cô là vì tôn nghiêm của nhà họ Cố. Nhưng dù vậy, cô vẫn biết ơn Cố Châu. Bởi vì ngoài nội ra, Cố Châu là đàn duy nhất từng bảo vệ cô.
Đôi mắt đẹp của Kiều Niên như lấp lánh ánh . Cô Cố Châu với vẻ chân thành.
- hiểu, nhưng vẫn muốn cảm ơn .
Tâm trạng tốt của Cố Châu lập tức biến mất. Toàn thân toát ra một luồng khí lạnh lẽo, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo.
- Dừng xe lại.
Trần Th qu cẩn thận nói.
- Trời đã tối , chúng ta vẫn còn cách thành phố khá xa. Nhỡ gặp cướp thì ?
Sắc mặt Cố Châu trầm xuống. Đôi mắt như hai vũng mực đen kịt, kh một tia sáng.
- Dừng xe!
Trần Th cẩn thận ngẩng đầu. Qua gương chiếu hậu, quan sát hai ngồi ở ghế sau.
Cố Nhị thiếu gia, thể dọa ta đến mức run rẩy.
Cố Thiếu phu nhân, thể đánh cho bất cứ ai một trận nhừ tử.
Quả nhiên, cả hai đều kh lo lắng về khả năng cướp.
Trần Th do dự một chút. Cảm nhận được khí thế áp bức mà Cố Châu tỏa ra, lặng lẽ dừng xe bên đường.
- Xuống xe! - Giọng Cố Châu lạnh như băng.
Hai tay Trần Th đang nắm chặt vô lăng khẽ run lên.
Vừa Cố Nhị thiếu gia chăm sóc phu nhân chu đáo.
Lời Cố Châu nói lẽ là đang nói với .
- Vậy... vậy xuống xe trước nhé? - Trần Th cẩn thận dò hỏi.
- Ngồi yên.
Kiều Niên hơi sững sờ. Cô quay lại Cố Châu, th vẻ mặt âm trầm.
Cố Châu muốn cô xuống xe ?
Cố Châu rõ ràng vừa tâm trạng tốt.
tâm trạng ta lại chuyển biến xấu nh như vậy?
- Em! Xuống xe! - Cố Châu quay lại Kiều Niên, nheo mắt.
Trần Th kh nói nên lời.
Kiều Niên cũng kh nói nên lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.