Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 142: Sao Em Lại Nói Cảm Ơn?
Kiều Niên kh biết đã nói gì chọc giận Cố Châu. Cô mở cửa xe bước xuống kh chút do dự, đóng sầm cửa lại kh thèm ngoảnh lại.
Vừa đóng cửa, xe bắt đầu lăn bánh.
Kiều Niên thật sự kh ngờ Cố Châu lại bỏ rơi giữa chốn hoang vu này!
Kiều Niên chiếc xe ngày càng xa dần, nhận ra Cố Châu thật sự định bỏ rơi .
Cô kh nói nên lời.
đàn này thể vừa vui vẻ, lại vừa tức giận ngay lập tức?
Tâm trạng ta thay đổi còn nh hơn cả trẻ con!
Trên xe, Trần Th co rúm lại dưới áp lực quá lớn.
run rẩy. Tay đẫm mồ hôi lạnh.
bóng dáng Kiều Niên ngày càng nhỏ dần, nỗi bất an trong lòng càng lúc càng lớn.
- Ừm, Cố thiếu gia, thiếu phu nhân lẽ sợ tối. Chúng ta nên quay lại đón cô kh? - Trần Th ngập ngừng hỏi.
Luồng khí lạnh lẽo qu Cố Châu càng lúc càng mạnh.
- muốn tự chuốc l nhục nhã ?
Trần Th kh nói nên lời.
Trần Th hoàn toàn kh hiểu.
Làm Cố thiếu gia lại bị chính gia đình làm nhục?
Hơn nữa, với năng lực của thiếu phu nhân, chắc c cô sẽ tìm được xe trong vòng vài phút.
Trần Th im lặng, tiếp tục lái xe.
- Quay lại.
Tay Trần Th run lên. Trí th minh của chắc c hơi kém. hoàn toàn kh hiểu Cố thiếu gia đang muốn nói gì.
- Quay lại!
Trần Th: Chẳng ta đã nói là kh tự chuốc l nhục nhã ? Như vậy chẳng là hoàn toàn ngược lại ?
Trần Th kh dám nói ra suy nghĩ của , càng kh dám hỏi Cố thiếu gia đang làm gì.
… Trời đã tối hẳn, đèn đường lờ mờ sáng.
Kiều Niên l ện thoại ra.
Cô cảm th ở lại đây thêm nữa thể sẽ nguy hiểm. Cô định gọi ện cho ai đó đến đón. Về đến nhà chắc c cô sẽ tính sổ với Cố Châu.
Vừa l ện thoại ra, một chiếc xe đột nhiên dừng lại gần cô. Đèn pha xe vẫn bật, sáng đến mức cô gần như kh thể mở mắt ra được.
Theo bản năng, Kiều Niên đưa tay che mắt.
Đúng lúc này, Trần Th tắt đèn pha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-142--em-lai-noi-cam-on.html.]
Cố Châu xuống xe, về phía Kiều Niên.
Với sự chuẩn bị chu đáo, Trần Th dừng xe cách Kiều Niên khoảng một trăm mét, chừa lại khoảng trống và sự riêng tư cho cô và Cố Châu.
Th Cố Châu đã đến, trong mắt Kiều Niên thoáng hiện vẻ bối rối. Với vẻ mặt bất mãn, cô hỏi.
- Cố Châu, rốt cuộc đang làm gì vậy?
Khuôn mặt Kiều Niên hơi ửng đỏ vì tức giận, và cơn thịnh nộ trong mắt cô hiện rõ mồn một.
Tr cô như một con mèo con đang giận dữ.
Cơn giận của cô lại đáng yêu đến lạ, khiến ta chỉ muốn vuốt ve đầu cô.
Cố Châu cố kìm nén mong muốn chạm vào đầu Kiều Niên, ánh mắt vô tình rơi vào đôi môi đang bĩu ra của cô.
Đôi mắt tối sầm lại.
Th Cố Châu kh trả lời, Kiều Niên nhíu mày. Với vẻ mặt bất mãn hiện rõ trên khuôn mặt, cô nói.
- rốt cuộc đang làm gì vậy?
Cố Châu đút tay vào túi quần, xuống Kiều Niên với vẻ ra lệnh.
- Em là vợ .
- Vâng. Chúng ta đã đăng ký kết hôn !
Kiều Niên thầm nghĩ, đợi xử lý xong nhà họ Kiều mục nát, Cố Châu hồi phục lại tinh thần, cô sẽ thể ly hôn với Cố Châu.
Cố Châu nheo mắt phượng, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.
- Đã như vậy, em còn cảm ơn ?
Kiều Niên im lặng.
Vừa Cố Châu nổi giận đuổi cô xuống xe vì cô cảm ơn .
Kiều Niên chút hoang mang.
Cố Châu đang suy luận theo kiểu gì vậy?
Kiều Niên Cố Châu với vẻ mặt khó hiểu.
- Cảm ơn chẳng là phép lịch sự tối thiểu ?
- kh cần em khách sáo với .
Nghe th lời Cố Châu, Kiều Niên chút sững sờ. Cô do dự một chút hỏi.
- quay lại chỉ để nói với chuyện này thôi ?
- Về nhà với !
Kiều Niên: Vậy rốt cuộc ta muốn làm gì? ta đang cố bắt cô ngừng cảm ơn ?
Cách suy nghĩ của Cố Châu quả thực khó hiểu với thường.
Kiều Niên hoàn toàn kh biết đối phó với Cố Châu như thế nào.
Cô mím môi. Cô kh buồn hỏi thêm nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.