Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1821: Gọi Chú Là Chú
Cố Kỳ và Tiểu Thi vẫn muốn chạy đến bảo vệ Tiểu Bảo, nhưng bị Kiều Niên ngăn lại.
Cố Kỳ mẹ với vẻ mặt hoang mang. Vừa định nói gì đó, th Tiểu Bảo chạy đến với đôi mắt đỏ hoe.
Kiều Niên bu Cố Kỳ và Tiểu Thi ra, bước nh tới. Cô ngồi xổm xuống ôm Tiểu Bảo.
Lúc này, nước mắt Tiểu Bảo trào ra. bé tội nghiệp ôm chặt l cô, hít hít mũi, cố gắng kh khóc.
Khi Cố Kỳ và Tiểu Thi chạy đến, họ th Tiểu Bảo tr như sắp khóc.
Cố Kỳ cảnh giác đàn đứng trong bóng râm phía xa, nhíu mày.
- Tiểu Bảo, ta ức h.i.ế.p em ? Đừng sợ. sẽ gọi đến ngay!
Trong suốt thời gian Cố Kỳ ở nhà họ Lục, liên tục bị Lục Châu tẩy não. nói rằng chỉ cần phát hiện ra khả nghi hoặc kẻ ức h.i.ế.p , bọn họ thể gọi .
Theo quan ểm của Cố Kỳ, Lục Châu là Cả của , cũng là Cả của các khác, nên tin lời Lục Châu kh chút nghi ngờ.
Kiều Niên quay sang Cố Kỳ bên cạnh, vội vàng giải thích.
- Tiểu Kỳ, con kh cần gọi đến.
- Chú là chú Trường Phong, chú kh xấu. - Giọng Tiểu Bảo nghẹn ngào. ngậm miệng lại, kh nói gì nữa.
Nghe Tiểu Bảo nói vậy, Kiều Niên biết Tiểu Bảo vẫn quan tâm đến Đại sư . Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Bảo, nhỏ giọng dỗ dành.
- Chẳng Tiểu Bảo vẫn luôn nhớ chú Trường Phong ? Con kh muốn nói chuyện với chú Trường Phong ?
- Kh! - Tiểu Bảo kh chút do dự từ chối, giọng nghẹn ngào.
Tiểu Bảo đưa tay lên lau nước mắt. bé lớn tiếng nói.
- Con kh cần những kh cần con. Tuyệt đối kh!
Tiểu Bảo càng nói, càng buồn. Nước mắt lăn dài trên má, cắn môi cố gắng kh khóc.
Kiều Niên Tiểu Bảo, nhớ ra Đại sư lo Tiểu Bảo sẽ buồn nên muốn trốn vào bóng tối rời sau khi th Tiểu Bảo.
Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Bảo an ủi và dịu dàng nói.
- Tiểu Bảo, thật ra bố và chú Trường Phong gửi con đến đây là để bảo vệ con. Họ kh muốn con bị tổn thương.
Tiểu Bảo nghe xong lời Kiều Niên, khóc nức nở.
- Mẹ ơi, con hiểu, nhưng con đã ngoan ngoãn chờ họ đến đón con...
Tiểu Bảo gần cuối đã khóc nức nở kh ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1821-goi-chu-la-chu.html.]
bé yêu bố và chú Trường Phong cũng nhiều như yêu mẹ và bố.
Lòng Kiều Niên đau nhói khi ôm Tiểu Bảo. Tiểu Bảo th minh và hiểu chuyện, nhưng dù bé cũng chỉ là một đứa trẻ. Chắc hẳn lúc th Trường Phong, bé đã cảm th tủi thân và nghĩ đến việc bị "bỏ rơi" trước đó.
Ban đầu, Tiểu Bảo chỉ khóc khe khẽ. Về sau, bé kh kiềm chế được mà khóc lớn.
Gió thổi thẳng tiếng khóc của Tiểu Bảo bay xa.
Khi hai đàn đang dạo trong vườn nghe th tiếng khóc của đứa trẻ, họ lập tức dừng lại, ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng.
Lục Niên rút tay ra khỏi túi quần, cẩn thận xác định hướng phát ra tiếng khóc.
- Ai khóc vậy?
Tiếng khóc này nghe giống như tiếng khóc của một đứa trẻ.
Lục Châu chỉ về hướng phát ra tiếng khóc nh chóng bước tới.
- lẽ ba đứa trẻ bị thương . Mau gọi bác sĩ gia đình .
Lục Niên vội vàng theo. Đồng thời, cũng đã l ện thoại ra gọi bác sĩ gia đình.
Sau khi Lục Niên cúp máy, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.
Ba đứa trẻ bình thường ngoan ngoãn và đáng yêu. Chúng chưa bao giờ khóc, chứ đừng nói là khóc như thế này.
Chắc c đã xảy ra chuyện gì đó.
Khi Lục Châu và Lục Niên đến, họ th Kiều Niên đang ôm Tiểu Bảo, mặt Tiểu Bảo đỏ bừng vì khóc.
Cố Kỳ và Tiểu Thi đứng cạnh Kiều Niên.
- Tiểu Bảo.
- Đường!
Lục Châu và Lục Niên vừa nói xong, liền gọi hai cái tên khác nhau.
Tuy nhiên, hai nh chóng về phía Kiều Niên và những khác.
Khi bước tới, Lục Châu th Tiểu Bảo khóc lóc thảm thiết liền mềm lòng. Giọng nói của dịu dàng hơn bình thường nhiều.
- Tiểu Bảo lại khóc?
Khi Kiều Niên nghe th tiếng Lục Châu, cô quay lại và bất lực nói.
- Tiểu Bảo...
Mọi chuyện chút phức tạp. Kh thể nói vài lời là thể giải thích được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.