Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1822: Xin Lỗi
Lục Châu em gái đã lâu kh gặp. Đường tr gầy hơn trước.
Đau lòng hiện rõ trong mắt . định hỏi chuyện gì đã xảy ra ở châu Âu thì tiếng khóc của Tiểu Bảo cắt ngang dòng suy nghĩ của .
Ánh mắt Lục Châu dừng lại trên khuôn mặt Tiểu Bảo, vẻ mặt lo lắng.
- Tiểu Bảo bị thương kh? Để xem nào.
Lục Niên tự nhiên ôm Cố Kỳ và Tiểu Thi đang đứng bên cạnh. nhẹ nhàng chạm vào mặt hai đứa trẻ, cảm nhận nhiệt độ trên mặt chúng. Th chúng kh lạnh, thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt Lục Niên hướng về đàn cách đó kh xa. Bộ vest của đàn thẳng tắp, ánh mắt đầy vẻ lo lắng, như thể lo lắng cho Tiểu Bảo.
một trực giác nhạy bén về xung qu và thể cảm nhận được đó kh là bình thường.
Th Lục Châu sắp khám cho Tiểu Bảo, Kiều Niên vội vàng lắc đầu cười nói.
- đừng lo, Tiểu Bảo kh bị thương gì đâu.
Lúc này, Lục Châu và Lục Niên mới thở phào nhẹ nhõm. Lục Châu Tiểu Bảo đang khóc nức nở, lo lắng hỏi.
- Vậy tại nó vẫn còn...
Cố Kỳ ghé sát vào tai Lục Niên, kể lại sơ qua chuyện vừa xảy ra.
Lục Niên đàn ở phía xa với vẻ mặt khó hiểu. hơi nhíu mày, khàn giọng nói.
- Vậy cháu biết ta là ai kh?
Tiểu Thi ngoan ngoãn nói.
- Mẹ nói chú là Đại sư của mẹ. Em hai còn nói chú là chú Trường Phong nữa.
Đại sư ?
Lục Niên nghe hai đứa trẻ nói vậy, đại khái đoán được ều gì đó dần dần bu lỏng cảnh giác.
Trước đó, Đường từng nói Tiểu Bảo lớn lên cùng Đại sư .
Kiều Niên đưa Tiểu Bảo vẫn còn đang nức nở cho Lục Châu. Cô đứng dậy về phía Trường Phong, bất lực nói.
- Đại sư , em kh ngờ Tiểu Bảo lại...
Trưởng Phong nghe Kiều Niên nói, khẽ lắc đầu, Tiểu Bảo đang nằm trong vòng tay Lục Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1822-xin-loi.html.]
và Cố Vũ đã tự tay nuôi dưỡng Tiểu Bảo. hiểu rõ tính cách của Tiểu Bảo.
- kh . - Trường Phong rời mắt khỏi mặt Kiều Niên, dịu dàng cô.
- Thật ra, chuyện hôm nay là lỗi của .
Nếu kiềm chế bản thân, kh xuất hiện trước mặt Tiểu Bảo tối nay, Tiểu Bảo đã kh buồn.
- Tiểu Bảo còn nhỏ, dù biết chuyện khi đó, nhưng vẫn chưa thể chấp nhận được. - Trường Phong dịu dàng Tiểu Bảo cách đó kh xa, ánh mắt tràn đầy vẻ miễn cưỡng.
Kiều Niên đau lòng Đại sư , lại quay sang Tiểu Bảo đang đứng cách đó kh xa.
Tuy chưa tiếp xúc với Tiểu Bảo lâu, nhưng cô cũng hiểu sơ sơ tính tình của .
Tiểu Bảo tính tình bướng bỉnh. Giờ đang cảm th ủy khuất và kh vui. nhất định sẽ kh để Đại sư bế . Nếu kh, vừa đã kh đẩy Đại sư ra.
Ban đầu, Đại sư chỉ muốn lén Tiểu Bảo, kh để phát hiện ra. Tiểu Bảo đã th Đại sư , nên Đại sư cũng kh cần trốn tránh nữa.
- Đại sư , chúng ta vào trong nói chuyện . Em sẽ an ủi Tiểu Bảo sau. Đến lúc đó, và thằng bé...
Kiều Niên chưa kịp nói hết câu, đã bị Trường Phong ngắt lời.
- Kh cần đâu. - Trường Phong nở một nụ cười dịu dàng. khẽ nheo mắt để che giấu nỗi cô đơn trong mắt khẽ nói.
- còn việc khác làm. chỉ nói với thằng bé vài câu thôi.
Đối với Trường Phong, nếu Tiểu Bảo hiểu lầm, sẽ kh buồn. biết rõ mọi việc làm trước đây đều là vì Tiểu Bảo. Chỉ cần Tiểu Bảo kh là đã mãn nguyện .
Trường Phong phía sau Tiểu Bảo, Tiểu Bảo vùi đầu vào lòng Lục Châu, vẻ mặt như kh muốn gặp lại.
Trường Phong liếc Lục Châu, khẽ gật đầu. Hồi còn ở nhà họ Cố, và Cố Vũ đã gặp Lục Châu vài lần.
Khi Trường Phong tới, Lục Châu nhớ ra Trường Phong là ai nên gật đầu chào hỏi.
- Tiểu Bảo.
Khi Tiểu Bảo nghe th giọng nói quen thuộc của Trường Phong, thân hình hơi cứng đờ, nước mắt oán hận lại trào ra.
Giọng nói của chú Trường Phong vẫn dịu dàng như trước. Nhẹ nhàng đến mức khiến kh nhịn được muốn nhào vào lòng chú .
- Là lỗi của chú. Lúc đó, chú kh nên lừa dối cháu. - Trường Phong nghĩ đến tình hình lúc đó, mím môi. do dự một chút nói tiếp.
- Tình hình lúc đó nguy cấp. Bố và chú kh thể đảm bảo an toàn cho cháu, nên đành đưa cháu . Chuyện này khiến cháu buồn. Tất cả là lỗi của chúng ta. Chúng ta thật sự chưa từng nghĩ đến việc bỏ rơi cháu. Tiểu Bảo, cháu hiểu được bố và chú đang nghĩ gì kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.