Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1823: Tháo Gỡ Nút Thắt Trong Tim
Trường Phong buồn bã Tiểu Bảo cúi đầu. Tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đớn đến mức kh thở nổi.
Tim nhói đau khi Tiểu Bảo trước mặt. kh nhịn được đưa tay lên an ủi như trước và xoa cái đầu bé nhỏ. Nhưng , dường như nghĩ ra ều gì đó nên bất lực rụt tay lại.
Tiểu Thi hành động của Trường Phong, mắt cô kh khỏi đỏ hoe. Qua lời nói và hành động của Trường Phong, cô cảm nhận được quan tâm đến Tiểu Bảo.
Tiểu Thi khịt mũi, đưa tay ôm l cổ Lục Niên. Giọng cô hơi nghẹn ngào.
- ơi, chú Trường Phong thế này, cháu th buồn quá.
Lục Niên nghiêng đầu Tiểu Thi bên cạnh. Ánh mắt tràn ngập nụ cười trìu mến. nhẹ nhàng cọ trán vào trán Tiểu Thi, dịu dàng nói.
- Ngoan nhé.
Kiều Niên nhận ra hành động của Trường Phong. Cô muốn ngăn cản Đại sư . Nếu Đại sư chạm vào Tiểu Bảo, bé thể lại nổi giận.
Th Tiểu Bảo kh chịu nói chuyện với Đại sư , Kiều Niên cảm th kh thể để Tiểu Bảo hiểu lầm nữa. Cô thể nhân cơ hội này để hai làm lành.
Đại sư và Tiểu Bảo rõ ràng quan tâm nhau. Tại họ lại hiểu lầm nhau, chịu đựng đau khổ như vậy?
Trường Phong Tiểu Bảo thật sâu quay bỏ .
Đúng lúc này, một giọng nói nức nở gào lên đầy kích động.
- Chú Trường Phong!
Trường Phong dừng bước.
- Chú lại muốn bỏ rơi cháu. Nếu cháu kh phát hiện ra chú, chẳng lẽ chú kh định gặp cháu ? - Tiểu Bảo khóc lóc thảm thiết.
Mọi ở đó đều về phía Tiểu Bảo.
Trường Phong quay lại Tiểu Bảo, kh giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Ban đầu, nghĩ Tiểu Bảo đang giận và sẽ kh nói chuyện với nữa.
Lúc đó, nghĩ nghe nhầm, nhưng chắc c kh nghe nhầm giọng Tiểu Bảo.
Ánh mắt lóe lên khi Tiểu Bảo đang nằm trong vòng tay Lục Châu. Mặt Tiểu Bảo đỏ bừng vì khóc, nước mắt vẫn còn đọng trên mặt. Trong mắt tràn ngập sự oán giận, sợ hãi và cả chút tức giận.
Tiểu Bảo thẳng vào mắt Trường Phong. thực sự sợ lần này chú Trường Phong sẽ mất, thể sẽ kh bao giờ gặp lại nữa.
Tiểu Bảo nức nở, vươn tay về phía Trường Phong. nói bằng giọng trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1823-thao-go-nut-that-trong-tim.html.]
- Ôm.
nịnh nọt một cách bá đạo.
Lục Châu Tiểu Bảo trong vòng tay , ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
Thời gian Tiểu Bảo ở nhà họ Lục, thường chơi với Cố Kỳ và Tiểu Thi. Thậm chí ngày nào cũng tập thế cưỡi ngựa. luôn cảm th Tiểu Bảo là một đứa trẻ tự lập. Khi ở nhà, bé chưa bao giờ chủ động đòi ôm.
Lục Châu chưa kịp định thần lại thì Tiểu Bảo đang nằm trong vòng tay đã biến mất.
Tiểu Bảo ôm chặt l cổ Trường Phong, vùi đầu vào cổ Trường Phong. bé khóc đến mức toàn thân run rẩy.
Tuy Tiểu Bảo đã hết hơi vì khóc, nhưng vẫn kh quên lẩm bẩm.
- Chú Trường Phong, sau này chú kh được lừa cháu nữa. Nếu kh cháu sẽ giận đ. Chú luôn ở bên cạnh cháu. Dù ra ngoài cũng nói cho cháu biết.
Trường Phong đau lòng vuốt ve lưng Tiểu Bảo, giúp bé bình tĩnh lại.
Tiểu Bảo khóc vài tiếng nói tiếp.
- Cháu sẽ kh nghịch ngợm nữa. Cháu sẽ nghe lời chú và bố. Sau này chú kh được bỏ rơi cháu!
Trường Phong hơi cúi đầu. Ngửi th mùi sữa thơm phức trên Tiểu Bảo, lòng dịu lại.
- Tiểu Bảo, chúng ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kh muốn gặp cháu.
- Cháu đợi chú lâu như vậy, mà chú vẫn chưa đến. Lần này chú đến, vậy mà chú vẫn kh muốn gặp cháu! - Tiểu Bảo càng nói càng buồn.
Mắt Trường Phong cũng hơi đỏ. nhẹ nhàng áp trán vào trán Tiểu Bảo. th rõ những giọt nước mắt trên mi Tiểu Bảo, lòng nhói đau.
- Được , sau này chú sẽ luôn ở bên cháu.
Tiểu Bảo vừa khóc vừa ngẩng đầu lên. Trường Phong trước mặt, hít một hơi.
- Được , hứa !
Nói xong, Tiểu Bảo kéo tay còn lại của Trường Phong.
Trường Phong tự nhiên giơ ngón út ra, hứa hẹn với Tiểu Bảo.
Trước đây họ vẫn thường thỏa thuận như vậy.
Tiểu Bảo giờ đã mãn nguyện . ngừng khóc, cười rạng rỡ với Trường Phong.
Trường Phong bị cảm xúc của Tiểu Bảo lây nhiễm. Ánh mắt hiện lên nụ cười khi nhẹ nhàng giúp Tiểu Bảo lau nước mắt trên mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.