Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1855: Diễn Xuất
Lục Giang nghe Tống Vũ nói, lòng đau như cắt. nói.
- Tiểu Lục, đừng lo. Ngày mai sẽ tìm vỏ cây mộc lan. Đến lúc đó, tối mai em sẽ ngủ ngon.
Một nụ cười hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt và yếu ớt của Tống Vũ. Cô khẽ nói.
- Tư, em chỉ ngủ kh ngon đêm qua thôi. Em sẽ ổn thôi.
Lục Giang mỉm cười.
Tống Vũ cầm l cốc nước trên bàn, nhấp thêm một ngụm. Cô Kiều Niên, nói.
- Chị, em nghĩ dì Cao muốn lợi dụng em để làm mọi thất vọng. Em muốn làm theo dì Cao nói.
Lời Tống Vũ nói ra khiến mọi đều sửng sốt. Ngay cả Lục Niên cũng sửng sốt.
- Biết đâu chúng ta thể câu được một con cá lớn. - Tống Vũ mím môi, thấp giọng nói.
- Hy vọng chỉ vài trong chúng ta biết chuyện này. Chỉ như vậy mới đảm bảo kế hoạch được suôn sẻ.
...
Khi dì Cao phát hiện Tống Vũ đã đến thư phòng của Lục Châu, bà ta đã lén trốn vào bóng tối để ều tra tình hình. Kh lâu sau, bà ta th Tống Vũ khóc lóc chạy ra khỏi thư phòng, theo sau là Tứ thiếu gia.
Dì Cao nhếch mép đắc ý bỏ .
Tống Vũ khóc lóc chạy về phòng. Vừa đến cửa, mắt cô tối sầm lại, bất giác ngã ngửa ra sau.
Th Tống Vũ sắp ngất xỉu, Lục Giang đuổi kịp vội vàng đỡ cô dậy. cẩn thận đẩy cửa ra và đặt cô lên giường.
Tống Vũ từ từ mở mắt ra. Vừa nãy cô chỉ bị ngất thôi, nhưng giờ đã ổn .
- Tư, đừng lo lắng. Em sẽ ổn thôi.
Lục Giang nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Vũ, nhẹ nhàng nói.
- Được, sẽ kh để em xảy ra chuyện gì.
Tống Vũ mỉm cười ngọt ngào.
Ngày hôm sau, Tần lão gia châm cứu cho phu nhân Tổng thống Châu Âu sáu tiếng đồng hồ liên tục. Sắc mặt phu nhân Tổng thống ngày càng tốt hơn, nhưng sau khi châm cứu, bà lại ngủ .
Lina lo lắng Thẩm Mỹ. Cô đang định hỏi khi nào mẹ sẽ tỉnh lại thì nghe Tần lão gia nói Thẩm Mỹ đến ngày kia mới tỉnh lại. Cô vội vàng cảm ơn Tần lão gia ở lại bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1855-dien-xuat.html.]
Khi Tần lão gia rời khỏi biệt thự, đang trò chuyện cười đùa với Kiều Niên. Ngay sau đó, ngất xỉu.
Kiều Niên vội vàng dìu đến bệnh viện. Sau đó, cô thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra Tần lão gia chỉ ngất xỉu vì kiệt sức.
Sáng hôm sau, Tần lão gia từ từ tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra, khuôn mặt đầu tiên th là khuôn mặt đẫm nước mắt của Kiều Niên.
- Ông nội. Ông tỉnh à. Ông kh khỏe ? - Kiều Niên với vẻ mặt kích động, giọng nghẹn ngào.
- Kh. – Tần lão gia mỉm cười lắc đầu. Ông Kiều Niên với vẻ âu yếm.
- Niên Niên, chuyện muốn nói với con. Đừng buồn.
Kiều Niên hơi sững sờ. Cô ngạc nhiên Tần lão gia.
- Ông nội, nói cho con biết .
- Phu nhân Tổng thống chắc kh nhớ chuyện bắt c nữa. Lúc đó bà bị thôi miên. - Vừa nói, Tần lão gia vừa định ngồi dậy.
Kiều Niên vội vàng đặt một chiếc gối sau lưng , đỡ ngồi dậy. Nghe nói, cô cảm th khó chịu.
- Ông nội, ý là... hồi nhỏ bà cũng bị thôi miên giống con ?
- Đúng vậy.
Kiều Niên nhíu mày.
- Chuyện này...
- Niên Niên, năng lực thôi miên của đó mạnh. Ngoại trừ và các sư sư tỷ của con ra, chỉ biết một thể thôi miên như vậy.
Th vẻ mặt lo lắng của Kiều Niên, Tần lão gia nói thẳng.
- Sư đệ của và sư thúc của con, Lưu Ngọc.
- Ông nội...
- Vậy nếu tìm được Lưu Ngọc, con sẽ hiểu được tình hình lúc đó. - Tần lão gia nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Niên, nhẹ nhàng an ủi.
- Thật ra, đây cũng thể coi là tin tốt chứ?
Kiều Niên mỉm cười gật đầu.
Tần Xuyên vẫn đang c chừng Tần lão gia. Kiều Niên đến chỗ Lina chờ phu nhân Tổng thống tỉnh lại. Dù thân phận của bà cũng nhạy cảm, lại liên quan đến quan hệ giữa hai nước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.