Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1856: Gia Đình?
Thẩm Mỹ dường như đã mơ một giấc mơ dài. Trong mơ, bà bị bại não. Nhiều chuyện đã xảy ra với bà. Bà cảm th mệt mỏi. Khi tỉnh dậy, bà th Lina và Kiều Niên đang c chừng giường .
- Mẹ! - Lina th Thẩm Mỹ đã tỉnh, vội vàng chạy đến bên cạnh.
- Mẹ th thế nào? Mẹ th khó chịu kh?
- Mẹ ổn .
Nói xong, Thẩm Mỹ sang Kiều Niên đang ngồi bên cạnh, mỉm cười nói.
- Cảm ơn Niên Niên. Nếu kh cô và nội giúp đỡ, lẽ cả đời này sẽ kh bao giờ hồi phục được.
Kiều Niên mỉm cười lắc đầu.
- Thưa Phu nhân, đừng nói vậy. Đây là việc chúng nên làm.
Thẩm Mỹ ngồi dậy, ánh mắt rơi vào mặt Kiều Niên. Bà mỉm cười nói.
- Niên Niên, trước đây một giấc mơ dài. nhớ lại một chút về vụ bắt c hai mươi năm trước. Kh biết ều này giúp ích gì cho cô kh.
Kiều Niên chỉ muốn nghe chính Thẩm Mỹ nói rằng bà kh nhớ gì về vụ bắt c. Kh ngờ lại một bất ngờ thú vị như vậy. Cô cố nén niềm vui trong lòng, gật đầu.
- Thưa Phu nhân, xin mời bà nói.
- Hình như nhớ bị trói trong một căn phòng nhỏ. Kh ai đến thăm cả.
Nói xong, Thẩm Mỹ dần chìm vào suy nghĩ.
Lúc đó, Thẩm Mỹ bị nhốt trong một căn phòng nhỏ. Cửa sổ ở đó cao, nên bà hoàn toàn kh thể th chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Hơn nữa đầu óc còn chưa tỉnh táo, bà cũng kh nghĩ đến việc trốn thoát. Bà chỉ khóc lóc gọi bố.
Lát sau, một đàn bước vào. đàn bước đến bên bà, an ủi bà. Ông ta thậm chí còn thả bà ra. Sau đó, cô dường như nghe th khác gọi ta là "Lưu Ngọc".
Sau đó, Thẩm Mỹ được đưa đến Châu Âu và gặp Tổng thống Châu Âu.
Về những gì đã xảy ra trong vụ bắt c Thẩm Mỹ, bà hoàn toàn kh nhớ gì cả.
- Thưa phu nhân, cảm ơn bà nhiều. Những ều bà nói quan trọng với chúng . - Kiều Niên nắm l tay Thẩm Mỹ và nói một cách nghiêm túc.
Thẩm Mỹ hơi nhíu mày, Kiều Niên với vẻ áy náy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1856-gia-dinh.html.]
- Giá như lúc đó kh bị bệnh thì đã thể giúp cô.
Kiều Niên kể cho Thẩm Mỹ nghe về việc bà thể đã bị thôi miên. Dường như những gì Thẩm Mỹ nhớ lại chỉ là những ký ức về chú Lưu Ngọc sau khi thôi miên bà.
lẽ những đó đã vô tình gọi "Lưu Ngọc" sau khi đưa Thẩm Mỹ bị thôi miên , nên Thẩm Mỹ chỉ nhớ cái tên này.
Sau khi cảm ơn phu nhân Tổng thống, Kiều Niên rời trước vì cô còn việc khác làm.
Giờ đây, Kiều Niên hoàn toàn chắc c rằng sư thúc Lưu Ngọc của chắc c biết về vụ bắt c hơn hai mươi năm trước.
Buổi tối, Kiều Niên nhận được ện thoại của cả, bảo cô về nhà họ Lục. Đến nơi, cô th cả, hai, tư và Tống Vũ đều đang đợi trong thư phòng.
Ánh mắt Lục Châu quét qua tất cả mọi . Cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên mặt Tống Vũ nói.
- Tống Vũ, đã tìm được gia đình em .
Nét mặt Tống Vũ vẫn kh thay đổi.
- Là Tống Tuyết ? l được th tin gì hữu ích từ cô ta kh?
Lục Châu lắc đầu nói tiếp.
- kh nói Tống Tuyết, mà là dì Cao. Bà quan hệ huyết thống với em. Em nên là nhà của bà .
Lục Châu vừa nói vừa đưa cho Tống Vũ một bản kết quả xét nghiệm ADN của dì Cao và Tống Vũ.
Tống Vũ sững sờ. Cô ngồi chôn chân xuống đất, kh tin nổi. Cô kh nhận báo cáo ngay.
Kiều Niên cầm l báo cáo từ tay Lục Châu, liếc nội dung đưa cho Tống Vũ.
Tống Vũ run rẩy cầm l báo cáo. đối xử tốt nhất với cô trong cả nhà họ Lục là dì Cao. Cô kh thể tin được rằng lại quan hệ huyết thống với dì Cao.
Tống Vũ hít một hơi thật sâu lật mở báo cáo. Khi rõ nội dung, sắc mặt cô càng tái nhợt.
- Tại ? - Tống Vũ nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu. Giọng nói hơi run.
- Rõ ràng bà là nhà em, lại còn đối xử với em tốt. Chắc c bà biết thân phận của em. Vậy thì, chắc c họ đã tính toán mọi chuyện từ lâu , bắt đầu từ lúc em ăn xin trên phố và được mẹ nhặt về.
Tống Vũ ngước Lục Châu đang ngồi đối diện.
- Em nhớ Tống Tuyết cũng từng nói, bọn họ cố ý đưa em vào nhà họ Lục!
Chưa có bình luận nào cho chương này.