Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 270: Cần Thiết Phải Thế Sao?
Vương Huyên nụ cười của Kiều Niên, thoáng sững sờ.
Kh hiểu , cô lại cảm th Kiều Niên chút giống Lục Niên.
Vương Huyên vội vàng gạt bỏ ý nghĩ kỳ lạ này ra sau đầu.
- Còn một tiếng rưỡi nữa mới vào học. Chúng ta sang đó luyện tập nhé! - Kiều Niên mỉm cười với Vương Huyên.
- Được.
...
Tại nhà họ Cố.
Lục Niên ngồi bên cửa sổ kiểu Pháp của thư phòng trên tầng hai, ngơ ngác đài phun nước trong sân.
Giọng nói và nụ cười của Kiều Niên cứ hiện lên trong đầu . Kh hiểu , cảm th Kiều Niên tr chút quen thuộc. kh khỏi muốn lại gần cô hơn.
Lần đầu tiên th Kiều Niên, th cô đang cố gắng kìm nén cơn giận. Tr cô giống hệt mẹ . Hơn nữa, bóng lưng của Kiều Niên lại cực kỳ giống bà .
Lục Niên thất vọng cụp mắt xuống. Hàng mi dài rũ xuống, che giấu nỗi khao khát trong mắt.
Nếu em gái vẫn còn sống, thì chắc cũng trạc tuổi Kiều Niên.
tự hỏi khi lớn lên em gái sẽ tr như thế nào.
kh biết em gái sẽ sở thích gì. Liệu cô sẽ làm kinh do như cha và cả, hay sẽ thích nhạc cụ như , hay thích hoa cỏ như mẹ?
vẫn nhớ hình ảnh cô hồi nhỏ, với mái tóc búi hai bên. Cô thật mềm mại và đáng yêu, giống như một con búp bê trong tr Tết. Cô đáng yêu đến mức kh thể rời mắt.
Lục Niên rưng rưng nước mắt.
ngẩng đầu lên mở mắt ra một cách thờ ơ, như thể chỉ cần ngẩng đầu lên thì nước mắt sẽ kh rơi.
Đột nhiên, ện thoại của Lục Niên reo lên.
Lục Niên l ện thoại ra, liếc tên gọi. kh khỏi nhíu mày. nghe máy với vẻ mặt bất lực. Áp ện thoại vào tai, uể oải gọi.
- .
Giọng Lục Châu nhỏ, vẻ kh vui.
- Em chỉ tìm một nữ nhạc c. lại đăng nhập vào Weibo của đăng lại bài của Cao? Em chỉ đang lãng phí tài nguyên của thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-270-can-thiet-phai-the-.html.]
Khi Lục Niên nghe Lục Châu nhắc đến Hạ Tuyết, ánh mắt lập tức tối sầm lại. căm ghét phụ nữ dối trá đó. Ánh mắt lạnh lẽo hiện lên.
- Càng lên cao, ngã càng đau!
Lục Châu hơi sững sờ. lập tức hiểu ra ý đồ của Lục Niên, hỏi.
- Rốt cuộc em định làm gì?
- Em chỉ giúp trường dọn dẹp đống đổ nát thôi. nên cảm ơn em mới ! - Lục Niên nói thẳng thừng.
Lục Châu ban đầu định tra hỏi Lục Niên. Nghe Lục Niên nói vậy, tức giận nói.
- Đừng làm quá lên!
- Hiểu . - Lục Niên thản nhiên nói. Vừa định cúp máy, Lục Châu lại lên tiếng.
- em kh về vào đúng ngày giỗ của em gái em?
Mắt Lục Niên đỏ hoe. giả vờ bình tĩnh, lạnh lùng chất vấn.
- Cần thiết như vậy ?
Giọng Lục Châu run run.
- Đừng để nghe th những lời như thế nữa, nếu kh, sẽ đánh gãy chân em!
Lục Niên lau nước mắt, lạnh lùng chất vấn.
- Em gái đã c.h.ế.t . còn c giữ một đã chết? ngày đêm dày vò bản thân? ích gì chứ?
- Im lặng! - Giọng Lục Châu nghẹn ngào.
Lục Niên đứng dậy, nắm chặt ện thoại. cau mày nói.
- Từ khi em gái , bà nội ngày nào cũng dùng nước mắt rửa mặt. Mắt bà ngày càng tệ.
Lục Niên nuốt nước bọt, tiếp tục nói.
- Bố mẹ sẽ kh về nước nữa vì chuyện này. Còn thì ? Đêm nào cũng mơ th em , bao nhiêu năm trôi qua . kh bu tha cho ? còn muốn hành hạ bản thân đến bao giờ nữa? Chắc c em gái sẽ kh muốn th như thế này đâu...
Một lúc lâu sau, giọng Lục Châu vang lên trong ện thoại.
- Em kh muốn về thì đừng về nữa. Đừng nói những lời này nữa.
Giọng Lục Châu trầm xuống, kh còn chút tức giận nào nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.