Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 271: Phản Công
Lục Niên nghe Lục Châu nói vậy thì nhíu mày. Giọng ệu đầy bất lực.
- , em đã c.h.ế.t . đang tự đào huyệt chôn đ. nên để em yên !
- Vậy em thể để em được kh?
Nghe th câu hỏi của Lục Châu, hơi thở Lục Niên bỗng trở nên gấp gáp. Ánh mắt rơi xuống bầu trời x mây trắng ngoài cửa sổ. Trong cơn mơ màng, dường như th em gái đang mỉm cười ngọt ngào và gọi là .
Em gái thật sự đáng yêu.
Lục Niên từ từ nhắm mắt lại. chôn chặt những ký ức này xuống tận đáy lòng.
- Em kh còn nhớ gì về em nữa. - Lục Niên lạnh lùng nói.
- Được , vậy thì sẽ l bức ảnh em gái em ở trên bàn cạnh giường ngủ nhé.
Nghe Lục Châu nói vậy, Lục Niên nhíu mày, cam chịu nói.
- kh được phép động vào đồ của em!
Lục Châu nghe xong lời Lục Niên nói, liền hiểu ra. hỏi.
- Năm sau, đúng ngày giỗ của em gái, em quay lại kh?
Lục Niên: ta đang đe dọa à?
- Được , sẽ mang ngay. - Lục Châu nói thẳng thừng.
- ! - Lục Niên nghiến răng nói. hối hận vì đã kh mang theo ảnh của em gái.
- Dạo này Kỳ Kỳ cứ nhắc đến em suốt. Nó suốt ngày ở trong bếp, nói muốn học nấu ăn. Về nhà sẽ nấu cho em!
Nghĩ đến m món ăn đen sì của Lục Kỳ, ánh mắt Lục Niên đầy vẻ khinh bỉ.
- Vậy thì em kh quay lại nữa!
- em dám!
- Dù thì em cũng kh ăn. thích thì cứ ăn.
Nói xong, Lục Niên kh chút do dự cúp máy.
Sau khi cúp máy, Lục Niên cảm th như thể toàn bộ sức lực của đã cạn kiệt. đã muốn thuyết phục Lục Châu bước ra khỏi cái c.h.ế.t của em gái, nhưng lại quay ngoắt lại. Bực , Lục Niên gọi Cao.
- Cao, đến trường xem thử. Việc huấn luyện của phụ nữ đó thế nào ?
Nghe Lục Niên nói, Cao trợn tròn mắt.
phụ nữ đó?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-271-phan-cong.html.]
Cái gì?
Đ Hoa tiên sinh của là một thiếu gia tao nhã lễ phép. lại thành ra thế này?
- Được .
Điều khiến Cao lo lắng nhất là vừa mới thỏa thuận với Hạ Tuyết sáng nay. giờ lại kiểm tra Hạ Tuyết? Mới vài tiếng đồng hồ mà đã kiểm tra Hạ Tuyết . Chẳng đó là một ý kh hay ? Tuy nhiên, kh muốn nói thêm gì với Lục Niên đang tức giận.
- Giúp quan sát một .
Nghe Lục Niên nói, mắt Cao sáng lên. Lục Niên thích ?
- Là ai?
- Kiều Niên.
- Cô là ai? lại nghĩ đến cô ? Hay là đã thích cô ? – Cao hỏi.
- kh cần biết. Cứ làm theo lời nói là được. - Lục Niên sốt ruột nói.
- Được . - Cao cảm th đã mơ hồ đoán được sự thật.
Đến trường.
Kiều Niên và Vương Huyên đến Phòng tập số 23. Giờ này, các học sinh khác đều đang nghỉ ngơi.
Hai đẩy cửa bước vào phòng đàn piano nhỏ. Họ nghe th tiếng ai đó đẩy cửa bước vào, theo sau là giọng nói phấn khích của Cao Lăng.
- Chị Hạ Tuyết, chị đã bảo trưởng khoa chỉ mở phòng tập này cho chị chưa?
Hạ Tuyết ngồi xuống, buồn bã nói.
- Chị đã nói , nhưng trưởng khoa nói việc này được hiệu trưởng phê duyệt. Vẫn xin ý kiến hiệu trưởng. Chị kh biết khi nào mới xong.
Nghe th lời Hạ Tuyết, ánh mắt Cao Lăng thoáng hiện vẻ bối rối.
- Chị Hạ Tuyết, giờ chị là nữ nhạc c được Đ Hoa tiên sinh đích thân tuyển chọn. Đây cũng là chuyện làm rạng d trường. Trưởng khoa lại hỏi ý kiến hiệu trưởng về chuyện nhỏ nhặt này chứ? Nhưng mà chị Hạ Tuyết, em nghĩ chị nên cho mọi biết chị chơi vĩ cầm giỏi thế nào. Chị kh cần lén lút luyện tập đâu.
Nghe Cao Lăng nói, Hạ Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu nói.
- Cao Lăng, kh ai cũng sẽ ghen tị với chị đâu. Thậm chí còn ghen ghét chị nữa. Chị chỉ kh muốn gây rắc rối thôi. Hơn nữa, khiêm tốn cũng kh gì sai. Hơn nữa, buổi hòa nhạc vẫn chưa bắt đầu, chị nên giữ cho kín đáo.
Nghe Hạ Tuyết nói, Cao Lăng gật đầu đồng ý.
- Chị Hạ Tuyết, chị nói đúng. đề phòng khác. Em hy vọng nhà trường thể sớm chấp thuận yêu cầu của chị. Như vậy, chị thể yên tâm luyện tập.
Hạ Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu.
- Chị nghe trưởng khoa nói việc này xin chắc cũng kh khó.
Vương Huyên đứng bên trong nghe th lời bọn họ nói thì kh nói nên lời. Hạ Tuyết lại thể khoa trương đến vậy?
Chưa có bình luận nào cho chương này.