Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 292: Tôi Không Quan Tâm
Mặt Kiều Niên hơi đỏ. Cô im lặng chỗ khác.
Câu hỏi vừa của cô thật sự mơ hồ ?
Ngay lúc Kiều Niên bắt đầu nghi ngờ bản thân, cô nghe th Cố Châu nói một cách chậm rãi.
- Nếu em muốn quan tâm đến những khía cạnh khác trong cuộc sống của , cũng kh quan tâm.
Kiều Niên sửng sốt.
Ôi trời!
Kiều Niên cảm th hơi ngạt thở.
Cố Châu thật sự to gan.
ta thể nói ra những lời độc ác như vậy?
Kiều Niên ho khan một tiếng, ngồi thẳng dậy. Cô nghiêm túc nói.
- Thật sự kh cần đâu. là bác sĩ của . chỉ cần chú ý đến sức khỏe của là được!
- Bà Cố, em là vợ . Em cũng thể thử cơ thể xem em hài lòng kh?
Tai Kiều Niên đỏ bừng.
Cái gì? Thử cơ thể ta ?
ta thể nói ra những lời như vậy?
Trần Th đang lái xe, nghe th lời nói của Cố Châu và Kiều Niên, bỗng lạnh sống lưng. Những lời thân mật như vậy giữa vợ chồng chẳng lẽ kh nên thì thầm trong phòng ?
Nhị thiếu gia ý gì?
ức h.i.ế.p vì còn độc thân ?
Trần Th như muốn vỡ tim.
Kiều Niên hít một hơi thật sâu. Cô kh muốn nói về những chủ đề mơ hồ này nữa. Cô thản nhiên hỏi.
- và Đ Hoa tiên sinh thân thiết như em ruột. cũng xem hòa nhạc của chứ?
Cổ Châu kh trả lời, mà l một tấm vé từ trong túi ra đưa cho Kiều Niên.
Kiều Niên cầm l, một cái. Lúc này cô mới để ý đến dãy số trên vé.
521!!!
Vẻ mặt Kiều Niên kinh ngạc.
Cổ Châu khẽ nói.
- sẽ ngồi cạnh em!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-292-toi-khong-quan-tam.html.]
Lúc này Kiều Niên mới nhận ra Cố lão phu nhân đã tính toán chuyện này từ lâu !
- chứ? - Kiều Niên hỏi với tâm trạng lẫn lộn.
Cố Châu trầm ngâm một lát nghiêm túc nói.
- Em đã nói chúng như em mà. kh thì kh ổn!
Kiều Niên kh nói nên lời.
Cô thu ánh mắt lại, về phía trước. Ánh mắt rơi vào những con phố quen thuộc, cô vội vàng ngăn Trần Th lại.
- Dừng lại một chút.
Trần Th dừng xe bên đường, quay đầu Kiều Niên.
- Thưa phu nhân, thể giúp gì cho cô?
Một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt Kiều Niên. Cô nói.
- một quán bán cổ vịt cay mà lâu chưa ăn. Kh biết quán đó còn mở kh.
Cố Châu nghe th lời Kiều Niên, nhíu mày.
- Cổ vịt cay ăn được kh?
- kh thể ăn mì gói ? - Kiều Niên hỏi.
Cố Châu im lặng.
Trần Th ngồi ở ghế lái, cố nén tiếng cười. Nếu cười, tiền thưởng cuối năm của sẽ bị mất.
Kh nói thêm lời nào, Kiều Niên bước xuống xe. Cô vừa được vài bước thì nghe th tiếng cửa xe mở. Cô quay lại và th Cố Châu đang về phía .
Kiều Niên dừng lại. Khi Cố Châu bước đến, cô mỉm cười nói.
- Cổ vịt cay ngon lắm!
Đây là một con hẻm dẫn đến Đại học An. Đủ loại đồ ăn vặt được bày bán hai bên hẻm.
Đây là phố ẩm thực nổi tiếng của Đại học An.
Kiều Niên hận bản thân vì kh thêm hai cái bụng. Nếu kh, cô đã ăn hết cả con phố .
Cô sẽ để dành bụng cho món cổ vịt cay yêu thích của .
Từ xa, Kiều Niên thể th cửa hàng vẫn còn mở. Đôi mắt như hồ ly của cô lập tức nheo lại thành một đường thẳng. Môi cô hơi cong lên khi chạy nh đến, hào hứng nói.
- Ông chủ, muốn một cái cổ vịt cay năm mươi tệ. Cảm ơn.
Cố Châu tới, ánh mắt dừng lại trên mặt Kiều Niên. Hiếm khi th Kiều Niên vui vẻ như vậy, bỗng nhiên tò mò kh biết cổ vịt cay là món gì.
Cố Châu theo ánh mắt của Kiều Niên, th một tủ đầy cổ vịt đủ loại hương vị. Nhưng mà, m thứ này tr vẻ hơi bẩn.
Cố Châu nhíu mày. Thứ này ăn được ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.