Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 293: Hạnh Phúc Bình Thường
Liệu Kiều Niên thật sự kh bị tiêu chảy sau khi ăn thứ này kh?
Một tia nghi ngờ thoáng qua trong mắt Cố Châu.
Lúc này, bà chủ bế đứa con trai ba tuổi tới.
Ánh mắt của Cố Châu vô tình rơi vào khuôn mặt đứa trẻ, đôi mắt đen láy của càng thêm sâu thẳm.
Bà chủ đương nhiên kh để ý đến ánh mắt của Cố Châu. Ánh mắt cô rơi vào khuôn mặt bận rộn của chủ. Cô cau mày nói.
- Lát nữa mua sữa bột cho con trai nhé. Em giúp tr coi cửa hàng.
- Được , đợi một lát. - đàn gật đầu.
Ánh mắt của bà chủ rơi vào khuôn mặt đàn . Cô vài giây, l khăn gi từ trong túi ra lau mồ hôi cho chủ. Lòng cô đau nhói, cô nói.
- Chúng ta cũng mua một cái máy lạnh trong cửa hàng !
- Kh cần đâu. Cửa hàng kh cần máy lạnh. lại phí tiền như vậy? - Ông chủ cau mày bà chủ.
- Máy lạnh cũ cũng chẳng tốn kém gì đâu. - Bà chủ nói.
- Vẫn là tiền. Cái quạt nhỏ của chúng ta vẫn dùng được. cứ dùng quạt trong cửa hàng. Em ở nhà cứ bật máy lạnh là được. – Ông chủ nói với vẻ kh bằng lòng.
Ánh mắt bà chủ thoáng chút lo lắng. Cô nói.
- Vậy tối nay chúng ta ngủ chung phòng nhé?
Ông chủ cau mày, vẻ mặt kh vui.
- Kh được, kh ngủ chung với em được. Tiếng ngáy của to đến mức rung trời chuyển đất. Đến lúc đó, cả em lẫn con đều kh ngủ ngon được. Em qua một bên đứng đó . Đừng làm phiền !
Bà chủ nghe vậy chút bất lực. Cô thở dài bế con sang một bên.
th cảnh này, Kiều Niên bỗng ngẩn .
Tuy sắc mặt chủ kh được tốt, giọng nói cũng kh m dịu dàng, nhưng mỗi lời ta nói đều là vì vợ con. Đây là trách nhiệm của một cha.
Đây là niềm hạnh phúc bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-293-h-phuc-binh-thuong.html.]
Kiều Niên quay sang Cố Châu. Cô th vẫn đang ngây đứa trẻ trong vòng tay bà chủ.
Cố Châu cứ chằm chằm vào đứa trẻ ?
Chẳng lẽ Cố Châu thích trẻ con?
Kiều Niên vẫn luôn cảm th hiểu rõ Cố Châu, nhưng lúc này, cô lại kh thể đọc được cảm xúc của .
Đứa trẻ cũng cảm nhận được Cố Châu đang . Nó ngước lên Cố Châu và nói bằng giọng trẻ con.
- Chú ơi, cổ vịt 30 tệ một cân. Ngon lắm.
Nghe th lời của đứa trẻ, hai vợ chồng chủ cười phá lên. Mắt họ sáng lên vì hạnh phúc!
Cố Châu mím môi, quay lại Trần Th. cầm l cổ vịt cùng Kiều Niên rời .
Trần Th bước tới, l từ trong ví ra một tờ một trăm tệ, đưa cho chủ và nói.
- Cầm l tiền thừa !
Ông chủ nghe Trần Th nói vậy thì hơi mừng rỡ. ta sợ hãi nói.
- lại thế được?
- Đây là tiền đặt cọc của Cố. Từ giờ trở , mỗi ngày gửi 100 tệ cổ vịt đến biệt thự nhà họ Cố. Chúng sẽ hoàn trả chi phí lại cho . Quan trọng nhất là nguyên liệu thật sạch!
Ông chủ nghe Trần Th nói, mắt sáng lên. ta vội vàng gật đầu.
- Được , được !
Lúc này Trần Th mới rời , đuổi kịp Cố Châu và Kiều Niên.
Trên xe.
Kiều Niên cổ vịt trong tay, tâm trạng vô cùng tốt.
Cố Châu chằm chằm vào cổ vịt, hỏi.
- Giờ kh ăn ?
- Về nhà sẽ ăn. Ăn sẽ hôi xe đ. - Kiều Niên giải thích ngắn gọn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.