Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 298: Sống Sót Qua Kiếp Nạn
Khi Tưởng Nguyệt th con rắn quấn qu cổ , nỗi sợ hãi lập tức dâng lên trong lòng. Lúc này cô mới hiểu Cố Châu đang nói thật.
Nếu cô thật sự kh trả lời, con rắn chắc c sẽ cắn c.h.ế.t cô.
Trong lúc Tưởng Nguyệt đang suy nghĩ miên man, răng rắn đã cắm phập vào cổ cô.
- Á!
Tưởng Nguyệt hét lên kinh hãi. Nỗi sợ hãi khiến cô ngã xuống đất, kh thể nhúc nhích. Cô khóc lóc Cố Châu, van xin tha thứ.
- A Châu, cứu em! Bu em ra! Đau quá! Đau quá!!!
Cố Châu đứng yên một bên, lạnh lùng Tưởng Nguyệt, kh chớp mắt. Sự lạnh lẽo tỏa ra từ còn đáng sợ hơn cả sự tàn nhẫn của con rắn.
Tưởng Nguyệt sợ hãi vùng vẫy. Cô muốn kéo con rắn ra khỏi , nhưng con rắn đặc biệt nh nhẹn, né tránh hoàn hảo.
Nên làm gì đây?
Cô sắp c.h.ế.t .
Tưởng Nguyệt kh chịu nổi nữa. Cô hét lên đau đớn.
- Đừng cắn em nữa! Đừng cắn em nữa! Em sẽ nói cho biết! Em sẽ nói cho biết tất cả! A Châu, làm ơn bảo nó thả ra!
- Lan, quay lại!
Theo lệnh của Cố Châu, con rắn thè lưỡi ra và quay trở lại bên cạnh Cố Châu.
Tưởng Nguyệt run lên bần bật. Cô ôm chặt l .
- Tháng trước, tháng trước em vô tình nghe th nói chuyện ện thoại về một đứa trẻ. nhờ Trần Th tìm, nên em theo . Lúc đó em mới biết con...
Cuối cùng, Tưởng Nguyệt cảm nhận được vẻ mặt Cố Châu càng lúc càng khó coi. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Nước mắt Tưởng Nguyệt tuôn rơi kh ngừng. Lúc này cô mới nhận ra đã vượt quá giới hạn của Cố Châu.
- Và?
- Kh, em chỉ biết vậy thôi. Hơn nữa, em kh th đứa bé đó. - Tưởng Nguyệt lo lắng nói.
Lời nói vừa dứt, Tưởng Nguyệt đã th Cố Châu từng bước một tiến về phía . Khi đến gần, cúi xuống, túm l cổ cô, nhấc bổng cô lên.
Sắc mặt Tưởng Nguyệt càng lúc càng khó coi. Cô cố gắng nhón chân, hít thở oxy một cách khó khăn.
Cố Châu thẳng vào mắt Tưởng Nguyệt, chất vấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-298-song-sot-qua-kiep-nan.html.]
- Cô đã tìm ra cách phá hoại hôn nhân của và Kiều Niên. Lần này, cô muốn thử thách cô bằng đứa bé ?
Nghe th lời Cố Châu, Tưởng Nguyệt nuốt nước bọt, lắc đầu dữ dội.
- Kh, em kh . Thật sự kh . hiểu lầm em ...
- Cô muốn nhắc lại câu hỏi cô đã hỏi Kiều Niên ?
Nước mắt lăn dài trên má Tưởng Nguyệt khi cô nhớ lại những gì vừa nói.
Ban đầu, cô đã hỏi Kiều Niên thích trẻ con kh, và khi nào Kiều Niên thể sinh con.
Lời nói của cô khiến ta cảm giác như A Châu một đứa con riêng.
Tưởng Nguyệt Cố Châu với vẻ khó tin.
Thực ra đã hiểu hết mọi chuyện.
quan tâm đến Kiều Niên đến vậy ?
lo lắng Kiều Niên sẽ kh chấp nhận đứa trẻ đó ?
Hay là kh muốn khác biết một đứa con riêng?
Ngay khi suy nghĩ của Tưởng Nguyệt còn đang m.ô.n.g lung, cô đột nhiên cảm th cổ bị siết chặt.
Cô kh thở được nữa.
Ngay sau đó, Cố Châu như sắp bẻ gãy cổ cô.
Đây là lần đầu tiên Tưởng Nguyệt th Cố Châu tức giận như vậy. Nếu Cố Châu muốn g.i.ế.c cô bây giờ, cô sẽ kh thể chống cự được.
Tưởng Nguyệt tuyệt vọng nhắm mắt lại. Cảm giác ngột ngạt khiến tầm của cô trở nên mờ mịt. Cô mơ hồ th cái c.h.ế.t đang đến gần.
Ngay lúc Tưởng Nguyệt nghĩ rằng đã chết, Cố Châu bu cô ra và ném cô ra xa.
Cơ thể Tưởng Nguyệt đập mạnh vào tường ngã xuống.
Cô ôm cổ đau đớn, ho sặc sụa, hít một hơi thật sâu để l kh khí trong lành. Nước mắt dần rơi khỏi khóe mắt.
Cô ngước Cố Châu và th đang mở cửa phòng làm việc.
Chẳng lẽ A Châu kh định g.i.ế.c cô ?
Tưởng Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Một tia nhẹ nhõm thoáng qua trong mắt cô, như thể cô vừa trải qua một tai họa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.