Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 299: Phẫn Nộ
Lúc này, giọng nói lạnh lùng của Cố Châu vang lên.
- Vì bà nội, lần này tha cho cô. Nếu lần sau, dù cô là cháu ruột của bà nội, cũng đừng hòng sống sót mà rời nhà họ Cố.
Nói xong, Cố Châu bước ra ngoài. Con rắn cũng theo sau, bò lên .
Tưởng Nguyệt bóng dáng Cố Châu bước ra ngoài. Nước mắt dần dâng lên, tầm cũng dần mờ . Cuối cùng, cô kh nhịn được khóc.
Tại ?
Cô chỉ muốn thử thách Kiều Niên. Tại cô chịu nhiều đau khổ đến mức suýt mất mạng?
Nếu Kiều Niên kh thích đứa bé đó, A Chu sẽ làm gì?
Hơn nữa, A Châu rốt cuộc đã sinh đứa bé đó từ khi nào?
A Châu rốt cuộc bao nhiêu bí mật?
A Châu lại kh th được những gì cô đang làm? Cô rõ ràng là muốn tốt cho .
Điều khiến cô càng khó hiểu hơn là tại bà nội lại thích Kiều Niên đến vậy. A Châu cũng nhờ Kiều Niên mà thể giao lưu với khác giới!
Tất cả những chuyện này xảy ra sau khi Kiều Niên vào biệt thự nhà họ Cố.
Thật bất c!
Thật kh c bằng chút nào.
Cô thực sự phẫn nộ!
...
Trong phòng ngủ.
Sau khi Kiều Niên cẩn thận đặt cây vĩ cầm xuống, cô mặc áo choàng tắm vào phòng tắm.
Nằm trong bồn tắm, nước chỉ hơi ấm áp chạm đến vai. Cô thư giãn. Cảm giác thật thoải mái.
Bỗng nhiên, bên ngoài tiếng đồ vật va chạm. Hình như ai đó vừa chuyển đồ vào. Một lúc sau, bên ngoài lại yên tĩnh.
Kiều Niên kh còn ý định tắm nữa. Cô lau khô , mặc áo choàng tắm bước ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô đã th Cố Châu đang thu dọn đồ đạc.
Kiều Niên Cố Châu vẻ mặt khó hiểu bước tới. Cô hơi nhíu mày, khó hiểu hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-299-phan-no.html.]
- định làm gì đồ đạc của ?
Cố Châu nghe th tiếng Kiều Niên, quay lại, bắt gặp ánh mắt cảnh giác như cáo của cô.
đứng thẳng dậy, liếc Kiều Niên. Hình như cô vừa mới tắm xong. Mặt vẫn còn ửng hồng, thoang thoảng mùi sữa.
Mùi thơm thoang thoảng trong mũi, hơi thở của Cố Châu bất giác trở nên dồn dập.
Cố Châu hờ hững chỗ khác, nhặt đống đồ đã chuẩn bị lên.
- Cất đồ đạc vào tủ.
Kiều Niên nhíu mày, càng thêm khó hiểu.
- Tại ?
Cố Châu nói.
- Em là chủ nhân của căn nhà này, tất nhiên sắp xếp đồ đạc cho gọn gàng . em thể để đồ đạc ở đó chứ?
Kiều Niên hơi sững sờ.
- th đó là một ý hay. Nhỡ ai đó di chuyển đồ đạc lung tung thì ? – nói tiếp.
Kiều Niên khẽ nhíu mày. Theo lý mà nói, chẳng ai dám vào phòng Cố Châu cả.
Phớt lờ Kiều Niên, Cố Châu nh chóng thu dọn đồ đạc. Ánh mắt lại rơi vào mặt Kiều Niên, nói.
- Từ nay về sau em kh cần ngủ sofa nữa!
Tim Kiều Niên hẫng một nhịp. Cô mừng rỡ Cố Châu.
- Tại ?
Khi Cố Châu nghe th câu hỏi của Kiều Niên, đôi mắt đen láy của cô kh chớp. Đôi môi mỏng của hơi hé mở, giọng nói trầm khàn của sức thu hút khi phát âm rõ ràng từng từ.
- Em là bà chủ của căn nhà này, sau này tất nhiên ngủ với chủ !
Kiều Niên hoang mang.
Lời nói của Cố Châu như sét đánh ngang tai Kiều Niên, khiến cô choáng váng.
Kiều Niên cảm th mặt nóng bừng. Kh cần soi gương cũng biết đang đỏ mặt.
Cố Châu bước về phía Kiều Niên, từng bước một tiến lại gần.
Đột nhiên, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt dâng lên trong lòng. Kiều Niên cảnh giác Cố Châu, vô thức lùi lại vài bước. Nhưng đến trước tủ quần áo, cô chỉ lùi lại hai bước, kh đường ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.