Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 300: Ngủ Chung
May mắn thay, Cố Châu dừng lại trước mặt cô.
Kiều Niên nuốt nước bọt, lo lắng. Cô vẻ mặt giận dữ của Cố Châu. Kh hiểu , cô cảm th hôm nay Cố Châu chút kỳ lạ.
Chẳng lẽ Cố Châu bị chọc tức?
Hình như kh vậy.
Chẳng lẽ Cố Châu lại nhân cách mới?
Vừa định nói, Kiều Niên nghe th Cố Châu nói.
- Vừa kh em nói tối nay sẽ sinh con ?
Mắt Kiều Niên trợn tròn, mặt đỏ bừng.
Ánh mắt cô vô tình rơi xuống chiếc giường phía sau Cố Châu. Lúc này cô mới nhận ra, vừa tắm xong, Cố Châu đã thay một chiếc giường đôi cực kỳ xa hoa.
Kiều Niên kinh ngạc Cố Châu.
Hôm nay bị làm vậy?
Chẳng lẽ kh biết vừa cô cố ý trêu Tưởng Nguyệt ? lại coi trọng chuyện này đến vậy?
Tim Kiều Niên đập thình thịch. Cô lo lắng Cố Châu khi th mặt Cố Châu ngày càng gần .
Bỗng nhiên, Kiều Niên nhớ lại nụ hôn ở phòng khách.
ta định hôn cô lần nữa ?
Tim Kiều Niên bắt đầu đập loạn xạ.
Cố Châu đặt tay lên tay nắm tủ quần áo phía sau. hờ hững mở cửa tủ, l ra một chiếc áo choàng tắm về phía phòng tắm.
Cố Châu toát ra một khí chất lạnh lùng, như thể vừa mới đùa giỡn.
Kiều Niên hoang mang.
Kiều Niên càng lúc càng th khó hiểu với Cố Châu.
L mày Kiều Niên nhíu chặt lại. Cô chỉ quay khi nghe th tiếng cửa phòng tắm đóng lại.
Chiếc giường sofa cô đang nằm đã được Cố Châu thay bằng một chiếc giường nhỏ hơn. Tuy thể ngủ trên đó, nhưng sẽ khó chịu. Suy nghĩ một chút, Kiều Niên trèo lên giường đôi.
Cô kh còn nhớ rõ đã bao lâu chưa được ngủ trên một chiếc giường lớn.
Chiếc chăn mềm mại khiến ta cảm th đặc biệt thoải mái.
Kiều Niên kh nhịn được lăn qua lăn lại trên giường. Cô tìm một chỗ thoải mái, định ngủ trước khi Cố Châu tắm xong để tránh ngượng ngùng.
Nhưng cô đã nghĩ quá nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-300-ngu-chung.html.]
Đúng lúc này, Cố Châu bước ra khỏi phòng tắm.
Cố Châu chỉ mới vào phòng tắm chưa đầy năm phút. Chẳng ta tắm quá nh ?
Kiều Niên nghi ngờ Cố Châu vừa mới tắm xong. ta tắm rửa chẳng hề nghiêm túc chút nào.
Cô kh mở mắt, tiếp tục giả vờ ngủ. Đột nhiên, cô cảm th giường bên cạnh lún xuống một chút.
Tiếp theo là tiếng Cố Châu cởi quần áo.
Cởi quần áo...
Kiều Niên bất giác nhắm mắt lại. Cô nghe th tiếng tim đập thình thịch.
Thình thịch, thình thịch...
Tiếng đập vào màng nhĩ cô liên tục.
Kiều Niên chỉ mong đêm nay trôi qua trong yên bình.
Trong lúc Kiều Niên đang cầu nguyện, cô nghe th giọng nói khàn khàn của Cố Châu.
- Em kh thích trẻ con ?
Tuy Cố Châu chỉ hỏi vu vơ, nhưng cô cảm nhận được một áp lực vô hình tỏa ra từ . quyết tâm tìm được câu trả lời.
Kiều Niên từ từ mở mắt. Quay lưng về phía Cố Châu, cô mím môi hỏi.
- Vậy thích trẻ con kh?
- Là hỏi em trước.
Kiều Niên suy nghĩ kỹ nói,
- Chúng ổn.
Câu trả lời này chẳng khác gì kh trả lời.
Sau đó, một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm cả phòng ngủ.
- Còn thì ?
Cố Châu kh chút do dự đáp.
- kh thích.
Kiều Niên hơi cứng đờ. Cô đột nhiên nhớ lại chuyện năm năm trước. Lúc đó, cô đã muốn sinh con vì chuyện đó. Cô kh hề hận đứa bé. Sau này, đứa bé cũng kh còn nữa. Cô chỉ cảm th tội lỗi. Chuyện đó đã chôn sâu trong lòng, cô kh thể nào bu bỏ được.
Cố Châu thản nhiên nói thêm.
- cũng sẽ kh sinh con.
Giọng ệu của Cố Châu vừa kiên quyết vừa lạnh lùng, như đang cảnh cáo cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.