Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 347: Ra Khỏi Nhà Tù
Hai quay lại. Kiều Hân kh khỏi mỉm cười. Cô vội vàng chạy đến bên Tô Tuyết, nắm l tay bà.
- Mẹ, cuối cùng mẹ cũng đến !
Trước đó, Kiều Hân đã cố gắng thuyết phục mẹ đón ba cô khi được ra tù.
Nhưng lúc đó, mẹ cô nói lời xin lỗi và từ chối.
Kiều Hân thực sự kh ngờ cuối cùng mẹ cũng đến. Kiều Hân cảm th vui.
Kiều Vũ đút tay vào túi quần, lạnh lùng liếc Tô Tuyết thu ánh mắt lại.
Kiều Hân đương nhiên hiểu được suy nghĩ của Kiều Vũ. Cô hơi cau mày, buồn bã nói.
- ơi, mẹ đến đây cũng kh dễ dàng gì. vẫn còn làm thế? Nhà đoàn tụ cũng đâu dễ dàng gì!
Tuy Kiều Vũ đã giúp Tô Tuyết giải quyết vấn đề, nhưng ều đó kh nghĩa là tha thứ cho những hành động lố bịch của bà.
- Họ đã ly hôn . - Kiều Vũ lạnh lùng nói.
Nghe Kiều Vũ nói, Tô Tuyết lập tức tái mét mặt mày. Bà kh ngờ con trai lại coi thường như vậy. Bà cảm th khó chịu.
- Nhưng mà... - Kiều Hân sắc mặt tái nhợt của Tô Tuyết, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
- , đừng nói vậy nữa. Hơn nữa, mẹ đã biết lỗi . Chúng ta kh cần nhắc lại chuyện này nữa. ...
Kiều Vũ nhíu mày tỏ vẻ kh đồng tình, nói.
- Kiều Hân, chuyện của lớn kh chuyện của bọn trẻ chúng ta.
Nghe Kiều Vũ nói vậy, Kiều Hân thất vọng cụp mắt xuống, kh nói gì thêm.
Cô vẫn còn nhớ ngày ba đánh yêu của mẹ. Hôm đó, tin tức lan truyền như cháy rừng, cô xấu hổ kh dám ra ngoài lần nữa. May mắn thay, cuối cùng trai cô đã dùng nhiều sức mạnh để kiểm soát dư luận, nên cuối cùng cô cũng đủ can đảm để ra ngoài.
Trong khoảng thời gian này, Kiều Hân th cuộc sống của Kiều Niên ngày càng tốt đẹp hơn. Cô càng thêm tức giận, ều này khiến cô bất mãn.
Kiều Niên đã khiến bố cô vào tù, bố mẹ cô cũng bất hòa. Chuyện này kh thể dễ dàng bỏ qua được.
Tuy nhiên, ều khiến Kiều Hân khó hiểu là trai cô dường như quan tâm đến Kiều Niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-347-ra-khoi-nha-tu.html.]
Sáng nay khi mua cà phê cho trai, cô vô tình th vé xem hòa nhạc của Đ Hoa tiên sinh. Hơn nữa, vé này đã được sử dụng .
Cô kh ngờ trai lại ngày càng chú ý đến Kiều Niên, bởi vì trai cô vốn kh thích âm nhạc.
Nghĩ đến đây, Kiều Hân nhíu mày. Tâm trạng cô càng lúc càng tệ.
Tô Tuyết nghĩ con gái kh vui vì , bà nhẹ nhàng an ủi.
- Được , Hân Hân, đừng giận nữa. Đừng vì mẹ mà giận con!
Kiều Hân khẽ gật đầu.
Đúng lúc này, cửa ngục mở ra.
Một cai ngục đưa Kiều Sơn ra ngoài, dặn dò vài ều mới cho rời .
Kiều Sơn cố gắng hít thở kh khí trong lành, tâm trạng cũng tốt hơn đôi chút.
Khi Kiều Hân th Kiều Sơn, cô vui mừng chạy lại gọi.
- Bố ơi!
Kiều Vũ cũng bước tới.
Tô Tuyết đứng một . Trong giây lát, bà kh biết làm gì.
Khi Kiều Sơn th con trai và con gái, kh khỏi mỉm cười. Ông nhẹ nhàng vỗ vai hai đứa trẻ.
Mắt Kiều Hân đỏ hoe. Cô lo lắng Kiều Sơn, trong lòng đau xót thay cho .
- Bố ơi, bố gầy nhiều quá. Bố đã trải qua chuyện gì trong đó vậy? bị ngược đãi kh?
Kiều Sơn nắm chặt tay. Nhờ Cố Châu mà những ngày tháng trong đó của thể nói là dài như cả năm trời.
Kiều Vũ nhíu mày lạnh lùng. cũng đã nhờ sắp xếp . Theo lý mà nói, bố kh nên bị tra tấn đến mức này.
Kiều Sơn kh muốn hai đứa nhỏ lo lắng, nên đành nuốt nước mắt vào trong. Một nụ cười yếu ớt hiện lên trên khuôn mặt .
- Bố kh . Chúng ta cùng về nhà thôi!
Chưa có bình luận nào cho chương này.