Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 348: Cút Đi
Nói xong, Kiều Sơn ngẩng đầu lên, phát hiện Tô Tuyết cũng ở đó.
Ánh mắt dịu dàng của lập tức trở nên lạnh lẽo, hung hăng trừng mắt Tô Tuyết.
Tô Tuyết nói thêm vài câu bước lên trước.
- Ông xã...
- Im lặng. Chúng ta đã ly hôn !
Tô Tuyết giật trước giọng ệu của Kiều Sơn. Nước mắt bà rơi lã chã.
- Ông xã, em thực sự xin lỗi. đừng giận nữa. Thật ra, cả tháng nay em cứ nghĩ đến . Em ăn ngủ kh yên. Lần này em biết lỗi !
Th Tô Tuyết vẫn đang tiến lại gần, Kiều Sơn đứng phắt dậy như một con nhím, gai nhọn trên dựng đứng. Ông tức giận nói.
- Cút ! Tránh xa ra!
Tô Tuyết muốn bước lên, nhưng Kiều Vũ ngăn lại.
- Mẹ, mẹ mau . Đừng làm bố buồn!
Tô Tuyết ánh mắt lạnh lùng của con trai, cảm th hơi đau lòng. Cuối cùng, bà lùi lại một bước. Bà nghiêng đầu Kiều Sơn, nói.
- Em đã nấu m món thích ở nhà . cứ ăn thêm . Hôm nào em lại đến thăm .
Nói xong, Tô Tuyết miễn cưỡng rời .
bóng lưng cô đơn của Tô Tuyết, nước mắt Kiều Hân rơi kh ngừng. Cô nghĩ cách làm cho bố mẹ hòa thuận. Gia đình nên ở bên nhau.
Tại biệt thự nhà họ Kiều.
Khi Kiều Sơn th thức ăn nóng hổi thơm phức trên bàn ăn, cổ họng bất giác giật giật. Cơn đói lập tức dâng lên trong lòng!
Khoảng một tháng ở trong tù, chưa bao giờ được ăn một bữa no nê. Ngày nào cũng nghĩ đến chuyện ăn cá ăn thịt. Tốt nhất là được uống hai chai rượu vang trắng.
Nhưng giờ đây, khi Kiều Sơn nghĩ đến việc bàn thức ăn này đều do Tô Tuyết, phụ nữ vô đạo đức kia, chuẩn bị, bụng dạ quặn lên. Ông túm l bàn và lật đổ tất cả.
Rầm!
Tất cả thức ăn trên bàn đều đổ xuống đất.
th bố như vậy, mắt Kiều Hân lập tức đỏ hoe.
Nếu Kiều Niên kh đẩy bố vào tù, bố cô đã kh hận mẹ đến vậy.
Tuy đây là lỗi của mẹ, nhưng bố cô là nạn nhân bị cắm sừng và vào tù vì đánh đập một kẻ ngoại tình. Ai thể chịu đựng được sự bất c như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-348-cut-di.html.]
Vì vậy, lẽ việc hòa giải bố mẹ cô sẽ càng khó khăn hơn.
Kiều Vũ đứng bên cạnh bình tĩnh. Ánh mắt kh hề biểu lộ cảm xúc, bởi vì tất cả đều nằm trong dự đoán của .
Sau khi bố trút giận, Kiều Vũ bước đến bên Kiều Sơn và an ủi .
- Bố ơi, chúng ta ra ngoài ăn tối nhé. Con và Hân Hân sẽ mở tiệc chào mừng bố về!
Ánh mắt Kiều Sơn hướng về phía Kiều Vũ. Con trai là xuất sắc nhất trong số họ, vẻ bực bội của cũng dịu đáng kể. Ông gật đầu nói.
- Được!
Kiều Hân lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong, vội vã theo. Cô hiểu rằng bây giờ nhắc đến mẹ trước mặt bố là kh nên. Sau này sẽ tìm cơ hội khác!
Cô kh thể để gia đình này tan vỡ.
Cô chắc c vất vả để xây dựng tổ ấm của riêng .
Hơn nữa, cô kh thể để Kiều Niên làm theo ý .
Mặt khác, Kiều Niên cầm tài liệu đến trung tâm thẩm định. Khi rời , cô mới nhận ra vẫn còn một tiếng rưỡi nữa mới đến lễ khai mạc tiệc từ thiện.
Kiều Niên ngồi trong xe, đồng hồ.
Giao th ùn tắc đến nỗi nửa tiếng sau xe vẫn chưa di chuyển.
Tất cả là lỗi của cô. Cô đã kh chuẩn bị trước, và giờ lại bị kẹt xe.
Ánh mắt Kiều Niên dừng lại trên khuôn mặt tài xế.
- Thưa , xuống đây!
Nói xong, Kiều Niên đưa tiền cho tài xế xuống xe. Cô nghĩ rằng sau khi thoát khỏi tình trạng kẹt xe này, thể bắt taxi tiếp.
Reng.
Tiếng còi xe vang lên.
Kiều Niên sang, th một đàn đội mũ bảo hiểm ngồi trong một chiếc xe đua. Tuy vậy, vẫn kh che giấu được vóc dáng cao lớn và khí chất lạnh lùng của ta.
Ánh mắt Kiều Niên dừng lại trên đôi mắt phượng tuyệt đẹp dưới chiếc mũ bảo hiểm. Môi cô hơi cong lên.
Thì ra là Đ Hoa tiên sinh.
Lục Niên liếc ghế sau, ra hiệu cho Kiều Niên ngồi xuống.
Kiều Niên bước tới, bước lên xe máy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.