Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 500: Anh Trai
Đom đóm càng làm Kiều Niên thêm xinh đẹp, tựa như tiên nữ từ thế giới khác.
Đôi môi đỏ mọng của Kiều Niên cong lên thành một nụ cười nhẹ. Đôi mắt cáo xinh đẹp cong thành hình trăng khuyết. Chúng đẹp đến nỗi khiến ta quên cả thở.
Những lần gặp gỡ giữa và Kiều Niên trong khoảng thời gian này hiện lên trong tâm trí như một cuốn phim.
Hai đã cùng nhau trải qua sinh tử. Cảm giác này khiến xúc động.
Lục Châu vào mắt Kiều Niên. Bất giác, Kiều Niên như một tia sáng soi rọi nơi tăm tối nhất trong lòng .
Môi Lục Châu khẽ động.
Lục Niên khuôn mặt tuấn tú của Lục Châu, nhớ lại lần đầu tiên cô đến nhà họ Lục. Lục Châu đang đứng trước cửa phòng của con gái lớn nhà họ Lục, nhưng kh dám bước vào.
Nếu vậy, Lục Châu hẳn đã yêu thương em gái đến mức kh nỡ đối mặt với cái c.h.ế.t của cô con gái lớn nhà họ Lục...
Nghĩ đến đây, lòng Kiều Niên như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Ngay cả việc thở cũng trở nên khó khăn.
Môi cô khẽ mấp máy, giọng nói nghẹn ngào.
- trai.
Cô đã kìm nén cách xưng hô này m ngày nay. Hôm nay, cuối cùng cô cũng thốt ra được.
Bỗng nhiên, cô nước mắt trào ra.
Lúc này, cô mới nhận ra rõ ràng một gia đình. Cô kh hề bị bỏ rơi.
Kh gia đình cô chưa từng tìm kiếm cô. Họ đã bị lừa dối. Họ đã bị nỗi đau mất mát của cô giày vò.
Nghe th lời Kiều Niên nói, thân thể Lục Châu cứng đờ, đồng tử bất giác giãn ra. Kiều Niên với vẻ khó tin. Hồi lâu sau, hỏi.
- Vừa cô gọi là gì?
Kiều Niên từng bước một tiến về phía Lục Châu. Đom đóm trong bình cứ thế tản ra từng chút một.
Th tình cảnh này, bác sĩ Sa hơi động lòng, mắt bất giác đỏ lên.
Hóa ra Kiều Niên kh định gặp Lục Châu vào buổi tối. Thay vào đó, cô xuất hiện đúng lúc sau khi bắt được những con đom đóm này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-500--trai.html.]
Th Kiều Niên càng lúc càng gần, bác sĩ Sa lặng lẽ lùi lại vài bước dần dần tránh ra, nhường chỗ cho Kiều Niên và Lục Châu.
Khi Kiều Niên đến gần, Lục Châu mới th bụi trên mặt Kiều Niên. Chắc c là do lúc bắt đom đóm lúc nãy vô tình làm bẩn. Tr cô như mèo con nhà quê.
Lục Châu nuốt nước bọt, nói giọng ngập ngừng.
- Cô… cô vừa gọi là gì?
Kiều Niên Lục Châu, kh chút do dự, cô nói từng chữ một.
- trai.
Kiều Niên đã nghĩ đến nhiều viễn cảnh gặp lại Lục Châu. Cô cũng đã chuẩn bị tinh thần. Tuy nhiên, khi khoảnh khắc này đến, cô vẫn hồi hộp.
Lục Châu đứng chôn chân trên mặt đất, Kiều Niên với vẻ mặt hoang mang. Trong khoảnh khắc, thực sự coi Kiều Niên như em gái .
Tuy Lục Kỳ thường gọi là trai, nhưng khi Kiều Niên gọi là trai, trái tim lại run lên bần bật.
Hơi thở của Lục Châu bất giác chùng xuống, hơi ngạc nhiên.
Một lúc sau, Lục Châu nhớ ra Kiều Niên đã từng nói với khác rằng là kết nghĩa của cô.
Ánh mắt Lục Châu thoáng qua một tia buồn bã, xoa dịu áp lực trong lòng. Giọng nói vẫn dịu dàng.
- Cô Kiều, nếu chúng ta kết nghĩa, khi về An Thành, chúng ta sẽ chính thức mở tiệc.
Kiều Niên kh hề ngạc nhiên khi Lục Châu nói vậy. Suy cho cùng, chẳng ai tin được em gái đã mất hai mươi năm của lại thể đứng trước mặt lần nữa.
Kiều Niên khẽ lắc đầu. Đôi mắt đẹp như hồ ly của cô Lục Châu kh chớp, cô nói.
- hiểu lầm . Em kh định kết nghĩa với vì là ruột của em.
- ruột? - Lục Châu nhíu mày hỏi.
- Vâng. - Kiều Niên gật đầu, tiếp tục nói.
- Tuy thể kh tin những gì em sắp nói, nhưng đây là sự thật. còn nhớ những câu hỏi em đã hỏi sau khi tỉnh lại sau ca phẫu thuật kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.