Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 501: Đừng Làm Em Sợ
Lục Châu khẽ nhíu mày. nghiêm nghị Kiều Niên, gật đầu trầm ngâm.
con gái lớn của nhà họ Lục là một chủ đề cấm kỵ trong nhà họ Lục. Về cơ bản, chẳng ai nhắc đến cô, bởi vì đây là nỗi đau sâu thẳm nhất trong lòng mỗi .
Mỗi khi ai nhắc đến cô, họ sẽ nhớ lại cảnh tượng bi thương khi cô mất.
Mỗi lần Lục Châu mơ th em gái , lòng lại trĩu nặng.
Trong mơ, em gái khóc nức nở. Giọng cô nghẹn ngào hỏi : " ơi, kh đến cứu em sớm hơn? Lúc họ cắt em ra, em đau lắm..."
Mỗi lần mơ th ều này, lại cảm th đau đớn và tội lỗi lâu.
- Em là em gái đã c.h.ế.t hơn hai mươi năm đối với !
Khi Lục Châu nghe th lời Kiều Niên nói, vô cùng kinh ngạc. Tim đập thình thịch, giọng nói run rẩy.
- Cô biết đang nói gì kh?
Ánh mắt Kiều Niên hướng về phía bác sĩ Sa, đang đứng cách đó kh xa. Cô gọi lớn.
- Bác sĩ Sa, mời lại đây!
Bác sĩ Sa bước tới. l tờ báo cáo xét nghiệm quan hệ huyết thống từ trong áo khoác trắng ra đưa cho Lục Châu.
- Lục, cái này thể giải tỏa mọi nghi ngờ của !
Lục Châu liếc bác sĩ Sa, do dự một chút mới đưa tay cầm l tờ báo cáo. Ngón tay run rẩy.
Lục Châu cẩn thận mở tờ báo cáo ra. Khi đọc đến trang cuối, mắt bất giác mở to.
- Quan hệ em... - Lục Châu thốt lên. Đây là lần đầu tiên mất bình tĩnh.
Kiều Niên hiểu rằng kết quả này lẽ sẽ kh dễ chấp nhận. Sau khi đọc kết quả, cô mất một lúc lâu mới chấp nhận được sự thật này.
Lục Châu liếc ngày thẩm định ở phía dưới. Miệng há hốc. Một lúc lâu sau, Kiều Niên.
Khi kỹ Kiều Niên, mơ hồ th bóng dáng Lục Kỳ trên cô, và cả hình bóng của mẹ nữa.
Lúc này, Lục Châu cuối cùng cũng hiểu tại lúc đỡ đạn cho cô, lại cảm giác thân thuộc khó tả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-501-dung-lam-em-so.html.]
Ngoại hình của cô tỏa sáng và xinh đẹp, hoàn toàn khác biệt với vẻ ngây thơ của Lục Kỳ. Nhưng dù vậy, cách cô vẫn y hệt tình cảm dành cho Lục Kỳ.
Thì ra đây là gia đình.
Mãi đến lúc này, Lục Châu mới nhận ra Kiều Niên giống hệt mẹ hồi trẻ. Cả hai đều xinh đẹp.
Cổ họng Lục Châu hơi nghẹn lại.
Em gái , đã mất hơn hai mươi năm, thực ra vẫn còn sống.
biết rằng đã tận mắt chứng kiến những mảnh t.h.i t.h.ể của em gái lúc đó. cảm th vô cùng tội lỗi, và ều này đã trở thành cơn ác mộng của suốt hai mươi năm qua.
Hơi thở của Lục Châu bất giác dồn dập hơn. loạng choạng lùi lại một bước.
Kiều Niên lo lắng cho sức khỏe của Lục Châu. Cô vội vàng bước lên phía trước, đưa tay đỡ Lục Châu. Cô lo lắng hỏi.
- ơi, kh chứ?
Hơi thở của Lục Châu dồn dập hơn. nắm l tay Kiều Niên, siết chặt hai nắm đấm. Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Kiều Niên, bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Lòng bàn tay cô ấm áp, vẫn còn cảm nhận được hơi thở của cô. Tất cả những ều này khiến Lục Châu nhận ra kh đang mơ.
Kiều Niên lo lắng Lục Châu, vội vàng dùng tay còn lại vỗ nhẹ lưng . Cô nhẹ nhàng nói.
- ơi, đừng quá kích động. Hít thở chậm thôi...
- Đường... - Giọng Lục Châu khàn khàn.
Kiều Niên đứng bên cạnh Lục Châu, nghe rõ mồn một. Cô nghĩ Lục Châu bị hạ đường huyết. Cô ngẩng đầu bác sĩ Sa, hỏi.
- Bác sĩ Sa, đường kh?
Nghe th câu hỏi của Kiều Niên, bác sĩ Sa lắc đầu, lo lắng Lục Châu.
- ơi, đừng làm em sợ…
- Đường.
Lục Châu khẽ kêu lên. kéo Kiều Niên vào lòng, ôm chặt cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.