Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 547: Trở Về Nhà
Lúc này, một chiếc Bentley từ xa chạy tới.
Bà Cố ngước mắt lên. Qua kính c gió, bà th Trần Th đang ngồi ở ghế lái.
Nếp nhăn trên mặt bà cuối cùng cũng giãn ra, bà vội vã bước về phía lề đường.
Quản gia mỉm cười nói.
- Lão phu nhân, Nhị thiếu gia và Nhị thiếu phu nhân cuối cùng cũng đã về!
Bà Cố gật đầu trìu mến.
- Ừ, đã th hết !
Khi xe dừng lại, một nhóm vội vã chào đón.
Cửa xe mở ra. Trần Th là đầu tiên bước ra khỏi xe. đến cửa sau và mở cửa.
Khi Kiều Niên ở trên xe, cô th bà Cố đang đứng ở cửa, ngước lên đầy mong đợi.
Khi cô bước xuống xe, cô ngay lập tức chạm ánh mắt của bà Cố. lẽ vì bà đã già, lòng trắng mắt bà đã bắt đầu chuyển sang màu vàng, đồng tử cũng dần chuyển sang màu xám hạt dẻ.
Khi bà Cố th Kiều Niên, vẻ mặt bà giãn ra, ánh mắt tràn ngập ý cười.
Tim Kiều Niên hẫng một nhịp. Một luồng ấm áp như chảy qua tim, sưởi ấm toàn thân. Nước mắt cô trào ra.
Trong ấn tượng của cô, ngoài nội ra, đây là lần đầu tiên cô cảm th được quan tâm như vậy khi xa. Khi trở về nhà, quả thực ở nhà nhớ cô.
Cô cảm động khi được bà Cố coi trọng.
Cô thể cảm nhận được bà Cố thực sự đối xử với cô như cháu gái ruột thịt, bởi vì tình yêu thương trong mắt bà kh thể nào giả tạo được.
Lúc này, Kiều Niên cảm th trời đã đối xử với cô tốt. Những gì cô thiếu thốn khi còn nhỏ, trời đã dần bù đắp cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-547-tro-ve-nha.html.]
Cô một bà nội kh cùng huyết thống nhưng lại cưng chiều cô. Cô thậm chí còn tìm được trai . Cô cũng biết nhà ở đâu. Sau này chắc c sẽ còn hạnh phúc hơn nữa.
Sau khi Kiều Niên xuống xe, cô chạy nh đến bên bà Cố, khoác tay bà. Mím môi, cô cố nén lòng biết ơn trong lòng, khẽ nói.
- Bà ơi, bà vẫn chưa khỏe lại đâu. Giờ bà kh chịu được gió nữa . Mau vào nhà !
Bà Cố nhẹ nhàng vỗ nhẹ mu bàn tay mềm mại của Kiều Niên. Lúc này, trái tim đang nghẹn ngào trong cổ họng bà mới được thả lỏng. Bà mỉm cười mãn nguyện nói.
- Chỉ là lâu bà kh gặp hai đứa. Bà th bất an nên muốn gặp hai đứa sớm hơn.
Nghe vậy, Kiều Niên chút cảm động. Cô nhẹ nhàng vỗ nhẹ mu bàn tay bà Cố, như đang an ủi bà.
nụ cười trên mặt bà Cố, lẽ bà kh biết chuyện gì đã xảy ra với họ ở MY.
Bà Cố rời mắt khỏi mặt Kiều Niên, cháu trai đang theo sau với vẻ mặt mãn nguyện.
, ánh mắt bà lại rơi vào mặt Kiều Niên. Bà nhẹ nhàng hỏi.
- Lần này chắc cháu gặp nhiều nguy hiểm lắm!
- Kh ạ. - Kiều Niên mỉm cười, nắm tay bà Cố bước vào.
Thật ra, bà Cố kh khỏi hối hận khi Kiều Niên cùng Lục Châu đến MY.
Mặc dù bà đã chứng kiến Lục Châu trưởng thành, nhưng Lục Châu vẫn chỉ là một đứa trẻ ngoài lề. thể sẽ bất tiện khi ở bên Niên Niên.
Vì vậy, hôm đó, khi Cố Châu trở về từ c ty, bà đã kể cho nghe chuyện này.
Trong lòng bà nghĩ nếu hai cùng nhau trở về, biết đâu mối quan hệ của họ sẽ được cải thiện. Đây chính là ều bà mong muốn.
Tuy nhiên, hai ngày trước, bà kh thể liên lạc được với Niên Niên và A Châu. Bà cứ nghĩ chắc họ đã xảy ra chuyện gì đó. Bà bắt đầu ăn chay và cầu nguyện cho họ bình an trở về.
May mắn thay, hai họ đã trở về bình an.
Chưa có bình luận nào cho chương này.