Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 548: Suy Nghĩ
Đến phòng khách, Kiều Niên l từ trong túi ra một chiếc hộp đưa cho bà Cố. Cô mỉm cười nói.
- Bà ơi, đây là Nguyệt Thần. Của bà đây!
Bà Cố vẻ mặt rạng rỡ của Kiều Niên, trong lòng tràn ngập cảm kích. Bà nhận l chiếc hộp từ tay Kiều Niên nhưng kh mở ra ngay mà đặt lên bàn trà.
Bà Cố nắm l tay Kiều Niên, chân thành nói.
- Niên Niên, cảm ơn cháu nhiều lắm!
Nghe vậy, Kiều Niên vội vàng lắc đầu. Cô mím môi nói.
- Bà ơi, tuy ta nói Nguyệt Thần thể cảm nhận được thân của còn sống trên đời này hay kh, và liệu họ hạnh phúc sau khi đầu thai hay kh, nhưng đây chỉ là truyền thuyết. Mong bà đừng quá kỳ vọng!
Nghe cô nói vậy, bà Cố gật đầu. Ánh mắt bà thoáng hiện vẻ u sầu, bất lực thở dài. Mãi đến lúc này bà mới nghiêm túc nói.
- bà lại kh hiểu ý cháu chứ? Bà chỉ muốn một ký ức thôi!
Nói đến đây, bà Cố mỉm cười.
- Đã , dù kết quả thế nào, bà cũng sẽ bu bỏ nỗi ám ảnh này.
Nụ cười mang theo chút gì đó nhợt nhạt và cô đơn.
Cố Châu bước vào. Th vậy, nhíu mày.
Ánh mắt rơi vào chiếc hộp trên bàn trà. Mắt mờ , lâu sau mới l lại được bình tĩnh.
kh biết nên nói sự thật với bà về trai hay kh.
Tuy nhiên, nếu bà còn chút hy vọng nào trong chuyện này, và nếu sai, bà sẽ chịu đựng nỗi đau mất thân lần thứ hai.
Nghĩ đến đây, Cố Châu im lặng.
Bà Cố liếc đồng hồ, mỉm cười hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-548-suy-nghi.html.]
- Chắc cũng đến giờ ăn trưa . Hai đứa muốn ăn cơm kh? Hay muốn nghỉ ngơi trước?
Kiều Niên quay lại Cố Châu, th đang nhíu mày. Cảm nhận được sự thay đổi trên nét mặt , cô chợt nhớ ra ều gì đó.
Trước đây, cô đã nghe Trần Th kể về quá khứ của Cố Châu. Tuy nhiên, cô tò mò về mối quan hệ giữa Cố Châu và cả Cố Vũ.
Kiều Niên lắc đầu nhẹ, mỉm cười nói.
- Bà ơi, chúng cháu đã ăn xong trước khi về . Hay là cháu và Cố Châu nghỉ ngơi trước ?
Bà Cố mỉm cười gật đầu.
Kiều Niên cầm chiếc hộp đựng Nguyệt Thần trên bàn trà đưa cho bà Cố. Cô nghiêm túc nói.
- Bà ơi, nhỏ một giọt m.á.u lên đó !
Bàn tay bà Cố run lên khi cầm chiếc hộp.
, bà giả vờ bình tĩnh gật đầu, nắm chặt chiếc hộp trong tay. Ánh mắt bà dừng lại trên mặt Kiều Niên, nói.
- Được , bà hiểu . Cháu và Cố Châu ngủ sớm !
- Vâng.
Kiều Niên gật đầu. Ánh mắt cô lướt qua chiếc hộp trong tay bà Cố. Trong mắt cô thoáng hiện một tia cảm xúc, nhưng nh biến mất.
Cô kh ở lại phòng khách lâu, thay vào đó, cô cùng Cố Châu lên lầu hai, thời gian còn lại để cho bà Cố.
Thật ra, khi cô được Nguyệt Thần, cô cũng đã từng bị cám dỗ. Cô cũng muốn th đứa con mà cô chưa từng th trên đời này sau khi nó chào đời.
Nghĩ đến đây, mắt Kiều Niên trở nên nặng trĩu.
Kiều Niên nuốt nước bọt. Mặc dù cô biết rõ Nguyệt Thần chỉ là một viên ngọc quý, kh thể thần kỳ đến vậy, nhưng cô vẫn kh khỏi khao khát.
Cô tự hỏi liệu đứa con đã mất của đầu thai hay kh. Cô tự hỏi kiếp sau của nó sẽ ra .
Liệu nó được cha mẹ yêu thương chiều chuộng kh? Liệu tương lai một mái ấm kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.