Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 72: Tiểu Thư Quý Tộc Nhà Họ Lục
- Vâng. - Kiều Hân gật đầu, tim đập thình thịch.
- Nếu còn sống thì bây giờ cô bao nhiêu tuổi ?
- Gần hai mươi hai . - Tô Tuyết buồn bã nói.
bà thở dài, vẻ mặt như đang thương hại Vương Lâm.
Cố Châu kh nói gì, chỉ Tô Tuyết và Kiều Hân với ánh mắt đầy ẩn ý.
Tuy Kiều Hân kh hiểu ý của Tô Tuyết, hay tại Cố Châu lại hỏi thêm, nhưng cô vẫn cố tỏ ra đau khổ, thậm chí còn cố gắng rặn ra vài giọt nước mắt.
Tô Tuyết đưa Kiều Hân ra khỏi phòng.
Hai vừa đến cửa phòng khách, thì nghe th Cố Châu nói.
- Quản gia, đừng cho bất kỳ ai kh quan trọng vào đây nữa!
- Vâng, vâng, Nhị thiếu gia. Sẽ kh lần sau đâu. - Quản gia nói, giọng nói đầy sợ hãi.
Tô Tuyết dừng lại, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Bà liếc Kiều Hân đang đứng cạnh.
Giờ bà hối hận vì hành động của . Nếu Kiều Hân gả vào nhà họ Cố như dự định, bà thể đến thăm biệt thự nhà họ Cố bất cứ lúc nào.
Nếu vậy, Cố Châu chắc c sẽ đối xử với bà hết sức tôn trọng và hiếu khách.
Kiều Niên hai rời , Cố Châu và Lục Châu.
Cô mím môi.
hai đàn này lại dễ dàng tin lời Tô Tuyết như vậy?
Ồ, đúng .
cô chưa từng nghe đến cái tên Vương Lâm?
- Kiều Niên.
Kiều Niên tỉnh táo lại. Cô ngước Cố Châu. Đôi mắt đen láy khiến cô kh khỏi lo lắng.
- Mẹ em nói thật ? - Cố Châu Kiều Niên chăm chú, giọng nói vẫn trầm ấm như trước.
Kiều Niên sửng sốt. Cô kh hiểu tại Cố Châu lại hỏi cô như vậy.
Cô giả vờ suy nghĩ kỹ lắc đầu.
- Em kh tin bà ? - Cố Châu chằm chằm vào mặt Kiều Niên, như thể đang ghi nhớ từng biểu cảm của cô.
- nghĩ chính cũng kh tin bà . Nếu kh tin, vậy thì ều tra . - Kiều Niên mỉm cười.
- Nếu nhớ kh nhầm, ngay sau khi Lục Châu mất mặt dây chuyền, em đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần.
vừa dứt lời, Kiều Niên liền giật thót tim. Nét mặt cô hơi chùng xuống.
Cố Châu đang nghi ngờ cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-72-tieu-thu-quy-toc-nha-ho-luc.html.]
Kiều Niên cụp mắt xuống, thở dài gật đầu.
- Hai chuyện này liên quan gì kh?
Cố Châu cũng kh vạch trần Kiều Niên. thản nhiên hỏi.
- Vậy em quen Vương Lâm kh?
Kiều Niên lắc đầu, thản nhiên đáp.
- Kh.
Kiều Niên kh muốn Cố Châu tiếp tục tra hỏi . Cô nói tiếp.
- Nếu kh còn việc gì nữa, xuống hiệu thuốc l thuốc cho .
Cố Châu gật đầu.
Khi Kiều Niên ngang qua Lục Châu, cô ngước .
Cô vẫn th Lục Châu quen quen, nhưng dù cố gắng thế nào cũng kh thể nhớ ra đã gặp ở đâu.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Tuy nhiên, Kiều Niên nh chóng thu hồi ánh mắt và tiếp tục bước ra khỏi phòng.
Sau khi Kiều Niên rời , Lục Châu uể oải ngồi xuống ghế sofa và hỏi.
- tìm th mặt dây chuyền . A Châu, định làm gì với nó?
- Chỉ là một thứ dơ bẩn thôi. sẽ vứt nó . - Cố Châu nghĩ đến vẻ mặt giả tạo của Kiều Hân, cảm th ghê tởm kh thể tả.
Lục Châu hiểu được hành động của Cố Châu. Đã khác đeo thứ gì đó của trong một thời gian dài như vậy. Dù đã l lại được, nhưng giờ nó kh thể sạch sẽ được nữa.
- tin những gì họ nói ?
- Nếu là giả, họ sẽ tự lộ tẩy nh thôi. - Cố Châu khịt mũi nói.
Lục Châu gật đầu và đứng dậy.
- thôi. Ngày mai còn việc khác làm.
- Chắc là lại đến thăm em gái .
- . Em đã mất gần hai mươi năm … - Lục Châu đáp. Mắt hơi đỏ khi mím môi.
Cố Châu nhớ lại khi con gái nhà họ Lục mất, t.h.i t.h.ể của cô kh thể tìm th.
Dù nhà họ Lục cố gắng thế nào, họ cũng kh thể tìm th t.h.i t.h.ể của cô. Hơn nữa, con gái nhà họ Lục đã được hứa hôn với .
Cố Châu đặt tay lên vai Lục Châu và vỗ nhẹ vào .
- Em sẽ sống mãi trong lòng mọi .
Nghĩ đến ảnh của em gái, Lục Châu cảm th nghẹn ngào trong cổ họng. gật đầu bước ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.