Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 73: Tái Phát
Cố Châu tiễn Lục Châu .
Sắc mặt âm trầm, như quái vật địa ngục.
đã ều tra vụ việc năm năm trước và phát hiện Vương Lâm liên quan, nhưng lúc đó Vương Lâm đã chết.
Liệu cứu mạng thực sự là Vương Lâm kh?
đã xem ảnh của Vương Lâm. Cô là một cô gái gầy gò, yếu ớt.
Cố Châu ngồi trên ghế sofa. Nghĩ đến cảnh cô gái nhỏ n, yếu ớt kia một chịu đựng thai kỳ, tuyệt vọng sinh nở, th kh thở nổi.
Cô đã chết.
Nghĩ đến đây, hơi thở của Cố Châu càng lúc càng nặng nề, mắt đỏ hoe.
Lòng trống rỗng. như rơi xuống đáy biển sâu.
th bị bao trùm bởi sự ngột ngạt và đau đớn, kh còn th ánh sáng trên mặt biển nữa. lẽ mới là đáng chết.
Nghĩ vậy, Cố Châu từ bỏ giãy dụa, ngoan ngoãn chìm xuống biển.
Khi Kiều Niên bước vào, cô th Cố Châu nằm trên ghế sofa, sắc mặt tái nhợt khác thường. Cô lo lắng hỏi.
- Cố Châu, vậy? kh khỏe ?
Đáy biển yên tĩnh, tĩnh lặng đến lạ thường.
Cố Châu đang tiến lại gần Vương Lâm trên bàn phẫu thuật.
Vương Lâm nằm đó, gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt to tròn như chu của cô chăm chú vào đèn phẫu thuật trên đầu. Đứa con của cô đang khóc thét trong vũng máu.
bế đứa bé lên, bộ dạng đáng thương của Vương Lâm. Cơ thể run lên bần bật.
Cố Châu dần tỉnh táo lại. Giờ đang nằm dưới đáy biển, Vương Lâm nằm bên cạnh.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Lúc này, Vương Lâm tr hệt như lúc cô hấp hối trên bàn mổ.
Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng vang lên từ mặt biển, gọi tên .
- Cố Châu. Cố Châu… - Giọng nói ngày càng lớn.
định đáp lại thì th một bàn tay từ trên cao đưa xuống nắm l tay .
- đây. sẽ ổn thôi. - Giọng nữ dịu dàng lại vang lên, xoa dịu trái tim đang rối bời và bất an của Cố Châu.
theo bàn tay lên cao, lên cao mãi cho đến khi nổi lên mặt nước.
Ánh sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-73-tai-phat.html.]
Ánh sáng chiếu xuống , chói lòa đến mức gần như mù lòa. Ngực phập phồng một cái.
Mắt Cố Châu mở bừng.
Điều đầu tiên th là khuôn mặt xinh đẹp của Kiều Niên. Cô kh còn vẻ bình tĩnh như thường lệ nữa. Mồ hôi đã lấm tấm trên trán, tóc bết lại.
Theo bản năng, Cố Châu bu tay Kiều Niên ra, cố gắng kìm nén cơn giận.
- Cút !
Kiều Niên bình tĩnh đứng dậy. Cô bước sang một bên, nói.
- đã nói , chỉ cần vẫn là vợ của , sẽ kh bỏ rơi . cũng sẽ kh trở thành góa phụ.
Trong đầu Cố Châu tràn ngập hình ảnh vẻ mặt tuyệt vọng của Vương Lâm. Mắt càng lúc càng đỏ. ngồi dậy, giận dữ nói.
- Đừng để nhắc lại.
- Ngoan, nghe lời . cần nghỉ ngơi! - Kiều Niên mỉm cười với Cố Châu.
Ngoan?
Sắc mặt Cố Châu tối sầm lại. thở hổn hển, định nói gì đó, nhưng cảm th một cảm giác lạnh buốt, đau nhói ở sau gáy.
Mí mắt nặng trĩu.
nằm trên bãi biển, tắm nắng. Ánh nắng thật ấm áp và dễ chịu.
Kiều Niên cẩn thận đặt Cố Châu lên ghế sofa. Cô rút cây kim bạc đã cắm vào gáy ra.
Sau khi cất nó , ánh mắt cô dừng lại trên tay Cố Châu. Trên tay nhiều vết thương, vết mới, vết cũ.
Khi rơi vào cơn hoảng loạn đó, đã nắm chặt tay, gần như thể mạng sống của phụ thuộc vào nó.
Giấc mơ của đáng sợ đến vậy ?
Ngay khi Kiều Niên định rời , giọng nói mơ hồ của Cố Châu vang lên từ ghế sofa phía sau cô.
- Xin lỗi…
Kiều Niên giật quay lại .
vẫn cau mày, như thể đang gặp ác mộng. L mi run rẩy.
Cô lại ngồi xuống bên cạnh để xem đã tỉnh chưa.
Đột nhiên, nắm l tay cô.
- Xin lỗi… - Cố Châu khẽ lẩm bẩm.
Kiều Niên cẩn thận quan sát Cố Châu. Nếu cô kh nhầm, thì đang nói mớ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.