Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 877: Mẹ Ơi, Đau Quá!
Ánh mắt Tống Mạn rơi xuống khuôn mặt Tiểu Thi, ánh mắt lóe lên tia sáng. Kh chút do dự, cô bế Tiểu Thi lên và đưa đến cửa sổ phòng bệnh.
Tống Mạn chỉ một tay. Việc cô ôm Tiểu Thi thật ngượng ngùng.
Cánh tay Tiểu Thi đau nhói trong giây lát. Cô bé khẽ gọi.
- Mẹ ơi, đau quá!
Đến cửa sổ, Tống Mạn đặt Tiểu Thi lên, một tay ôm l cổ cô bé.
Khi Kiều Niên th hành động của Tống Mạn, sắc mặt cô hơi thay đổi. Cô hỏi.
- Tống Mạn, cô biết đang làm gì kh? Đây là hành vi vi phạm pháp luật!
Cố Châu cũng hiểu Tống Mạn định làm gì. Khuôn mặt vốn vô cảm của thoáng hiện vẻ hoảng loạn, trở nên căng thẳng.
- Tiểu Thi!
Tống Mạn im lặng, cô quay đầu xuống lầu và biết nên làm gì.
Vì mọi đã ngã xuống hết , cô kh cần giả vờ nữa.
Tống Mạn Cố Châu và Kiều Niên với vẻ mặt vô cảm. Cô ngồi bên mép cửa sổ.
Chỉ cần cô dựa lưng vào Tiểu Thi, cô và Tiểu Thi sẽ ngã xuống. Họ đang ở tầng hai mươi mốt. Cô và Tiểu Thi chắc c sẽ ngã chết. Kh còn cơ hội sống sót.
Sắc mặt của Trần Th đột nhiên thay đổi. đã được huấn luyện về lĩnh vực này trước đây. Lúc này, trấn an Tống Mạn. bước tới và vội vàng nói.
- Cô Tống, chúng ta hãy bàn bạc cho đàng hoàng!
Cố Châu vội vàng nói.
- Cô muốn gì cũng được. Cứ để Tiểu Thi trước, cam đoan sẽ kh truy cứu chuyện này với cô!
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Kiều Niên cũng bị hành động của Tống Mạn làm cho kinh ngạc. Cô kh ngờ Tống Mạn lại làm chuyện nguy hiểm như vậy.
Cô kh hiểu tại Tống Mạn lại kh nhân cơ hội này mà thú nhận. Nếu khai ra, kh những Tống Mạn được lợi mà cô ta còn thể thoát thân an toàn.
Tại Tống Mạn lại chọn phương pháp cực đoan như vậy?
Kiều Niên cảm th Tống Mạn chút kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-877-me-oi-dau-qua.html.]
Lúc này, Tiểu Thi cũng sửng sốt. Sắc mặt cô tái nhợt. Vốn dĩ cô đã là một đứa trẻ th minh, nên cô lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Tiểu Thi buồn bã Tống Mạn hỏi.
- Mẹ ơi, con thật sự kh con của mẹ ? Vậy thì...
Khi Tống Mạn nghe th giọng Tiểu Thi, mắt cô đỏ hoe. Cô cảm th khó chịu.
- Mẹ xin lỗi, Tiểu Thi.
Khi Kiều Niên nghe th lời Tống Mạn nói, cô biết Tống Mạn vẫn quan tâm đến Tiểu Thi. Cô vội vàng nói.
- Tống Mạn, chính cô đã nuôi nấng nó. Nó luôn ở bên cạnh chăm sóc cô. Cô thật sự muốn c.h.ế.t cùng nó ?
Tống Mạn cười lạnh nói.
- lại kh lòng chứ? nuôi nó lớn lên là để gả vào nhà họ Cố, sau này sống vô tư lự. Nó chỉ là c cụ của thôi. C cụ thì ai thèm quan tâm chứ?
Mắt Tống Mạn càng lúc càng đỏ. Cô tuyệt vọng nói.
- làm tất cả cũng chỉ vì hôm nay, kh ngờ cô lại phát hiện ra vấn đề nh như vậy. Nói cho cô biết, thà c.h.ế.t chứ kh chịu nhục. tuyệt đối sẽ kh để cô đạt được ều cô muốn!
Cuối cùng, Tống Mạn Cố Châu, nghiến răng nghiến lợi.
- Muốn biết mẹ đứa bé là ai thì đừng mơ tưởng nữa. sẽ kh bao giờ tìm th cô ta đâu!
Lúc này, mặt Tiểu Thi đã đẫm nước mắt. Cô vẫn luôn yêu thương mẹ. Mẹ là cả thế giới của cô.
Vậy mà giờ đây, ai cũng nói mẹ cô là giả, mẹ cô chỉ đang lợi dụng cô. Tại mọi chuyện lại thành ra thế này? Mẹ cô rõ ràng yêu thương cô.
Tiểu Thi đau đớn nhắm mắt lại, để mặc nước mắt rơi.
Nói xong, Tống Mạn ôm Tiểu Thi ngã ra ngoài cửa sổ.
Ba còn lại trong phòng đều sững sờ trước hành động của Tống Mạn. Họ nh chóng chạy về phía cửa sổ.
- Mẹ ơi! - Tiểu Thi mở mắt ra, ôm chặt l cánh tay Tống Mạn. Dù biết Tống Mạn kh mẹ , nhưng cô bé yêu bà. Tống Mạn là tất cả đối với cô bé.
Một thoáng kinh ngạc thoáng qua trong mắt Tống Mạn. Cô kh ngờ Tiểu Thi lại sẵn lòng gọi là Mẹ dù đã biết sự thật.
Giọng nói nhẹ nhàng của cô bé như một dòng nước ấm áp sưởi ấm toàn bộ cơ thể cô.
Nước mắt trong mắt Tống Mạn làm mờ tầm của cô. Cô muốn rõ khuôn mặt của Tiểu Thi, nhưng kh thể. Cô nói với vẻ áy náy.
- Tiểu Thi, cảm ơn con đã ở bên mẹ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.