Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 878: Đừng Nhìn
Tiểu Thi Tống Mạn. Cô chưa kịp phản ứng, Tống Mạn đã dùng hết sức đẩy cô ra.
Cố Châu là đầu tiên chạy đến bên cửa sổ. ôm Tiểu Thi, che c cho cô trong vòng tay.
Khi Kiều Niên chạy đến bên cửa sổ, cô th Tống Mạn ngã xuống.
- Mẹ ơi! - Tiểu Thi vùng vẫy tìm Tống Mạn.
Lúc này, Tống Mạn sắp ngã xuống đất.
Kiều Niên vội vàng l tay che mắt Tiểu Thi, nhẹ nhàng nói.
- Cháu còn nhỏ, đừng !
Trước khi Kiều Niên kịp che mắt, cô bé vẫn th Tống Mạn ngã xuống đất trong bộ dạng thảm thương.
Nước mắt Tiểu Thi kh ngừng rơi. Cô bé khóc đến mức toàn thân run rẩy.
Kiều Niên Tiểu Thi trước mặt, lòng đau như cắt. Tiểu Thi chỉ là một đứa trẻ, vậy mà trong một ngày đã tiếp nhận quá nhiều th tin. Cô bé thậm chí còn chấp nhận cái c.h.ế.t của mẹ đã nuôi nấng suốt năm năm.
Cô hối hận.
Thật ra, họ biết Tống Mạn kh mẹ đứa bé. Vậy thì chứ?
Họ cứ coi Tống Mạn như một kẻ vô c nghề. Dù thì, thứ họ thiếu nhất cũng kh tiền.
lại ép Tống Mạn c.h.ế.t chứ? Cứ như vậy, Tiểu Thi sẽ sống trong đau khổ suốt đời.
Nhưng nghĩ lại, cũng may Tống Mạn đã nói ra sự thật trước khi chết. Nếu kh, Tiểu Thi lẽ sẽ sống một cuộc đời đầy hận thù với cô và Cố Châu. Chính bọn họ đã xuất hiện và ép Tống Mạn chết.
Kiều Niên vẻ mặt đáng thương của Tiểu Thi, thở dài bất lực. Sau này cô đối xử tốt với Tiểu Thi để bù đắp nỗi đau trong lòng.
Dưới lầu vang lên tiếng ồn ào, kh lâu sau, tiếng xe cảnh sát vang lên.
Tiểu Thi nằm trong vòng tay Cố Châu khóc đến mức kh thở nổi. Mỗi khi nghĩ đến cảnh Tống Mạn vừa nhẹ nhàng nắm tay , cô lại kh thể cầm được nước mắt.
Cố Châu đau lòng Tiểu Thi trong lòng . ôm chặt cô vào lòng bế cô trở về giường.
Lúc này, Kiều Niên bu mắt Tiểu Thi ra. khuôn mặt tái nhợt của Tiểu Thi, cô khẽ nhíu mày.
Bên dưới hỗn loạn. Âm th ồn ào đủ loại. Trần Th vội vàng đóng cửa sổ lại, ngăn cách âm th bên ngoài, như thể chuyện rúng động lòng kia chưa từng xảy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-878-dung-nhin.html.]
Tiểu Thi lặng lẽ khóc, nước mắt rơi như mưa.
Môi Cố Châu đặt lên trán Tiểu Thi, nhẹ nhàng hôn lên trán cô bé. nói với vẻ áy náy.
- Tiểu Thi, bố thật sự xin lỗi. Bố đã xa con nhiều năm như vậy, kh thể chăm sóc con chu đáo. Sau này, bố nhất định sẽ chăm sóc con chu đáo.
Tiểu Thi kh nói gì. Nước mắt trào ra, đôi mắt ngập tràn nỗi buồn.
Th Tiểu Thi như vậy, Kiều Niên nhẹ nhàng vén tóc cô bé ra sau tai, nhỏ giọng nói.
- Nếu thực sự khó chịu thì khóc . Cứ khóc !
Nhưng Tiểu Thi lại chẳng thể nghe th khác nói gì. Tâm trí cô chỉ còn lại những mảnh vụn vụn của cuộc trò chuyện với Tống Mạn.
Trong lòng cô, Tống Mạn là gần gũi nhất. Cô vẫn luôn chỉ th Tống Mạn.
Tuy biết Tống Mạn tính tình nóng nảy, lại còn bị mất một cánh tay, nhưng cô vẫn yêu Tống Mạn. Tống Mạn là cả thế giới của cô.
Tuy nhiên, Tiểu Thi kh thể tin được Tống Mạn chỉ lợi dụng cô, chưa bao giờ thích cô.
Nếu Tống Mạn thực sự ghét cô, tại khi bà chết, bà kh kéo cô cùng? Thay vào đó, bà lại đẩy cô trở lại phòng bệnh và để cô sống?
Đôi mắt Tiểu Thi ngấn lệ. Cô biết Tống Mạn thích , dù bà kh muốn thừa nhận.
Cô nhớ Tống Mạn vô cùng, vô cùng...
Cố Châu vẫn muốn an ủi Tiểu Thi, nhưng nhận ra cô bé đã ngất xỉu. hoảng hốt.
- Tiểu Thi!
- gọi bác sĩ! - Trần Th vừa nói vừa lo lắng bước ra ngoài.
- Để em xem . Đặt Tiểu Thi lên giường trước đã. - Kiều Niên vội vàng đỡ Cố Châu đặt Tiểu Thi lên giường.
Trần Th dừng lại. lo lắng đến nỗi quên mất thiếu phu nhân là bác sĩ.
Tiểu Thi được đặt lên giường bệnh. Kiều Niên cẩn thận kiểm tra Tiểu Thi nói.
- Tiểu Thi chỉ ngất xỉu vì buồn thôi. Để con bé nghỉ ngơi cho khỏe. Con bé sẽ sớm khỏe lại thôi!
Nghe được lời Kiều Niên nói, Cố Châu thở phào nhẹ nhõm. Tiểu Thi nằm trên giường, lòng đau nhói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.