Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 879: Bà Cố, Cảm Ơn Bà
Lúc Tiểu Thi ngủ , dường như cô bé gặp ác mộng. L mày cô nhíu chặt.
Cố Châu đôi l mày nhíu chặt của Tiểu Thi, lòng đau như cắt. muốn ở bên Tiểu Thi, nhưng giờ còn nhiều việc quan trọng hơn làm.
Cố Châu xuống Kiều Niên, nhỏ giọng nói.
- Ở lại tr chừng Tiểu Thi. Dưới đó hỗn loạn lắm, xử lý.
Kiều Niên ngẩng đầu Cố Châu, nhớ lại cảnh Tống Mạn vừa nhẫn tâm nhảy lầu. Ánh mắt cô hơi tối lại, cô gật đầu.
- Được.
- Niên Nhi. - Cố Châu dịu dàng Kiều Niên, ánh mắt phức tạp.
- Hả? - Kiều Niên Cố Châu với vẻ mặt khó hiểu. lẽ vì vừa nghĩ đến Tống Mạn nên cô hơi chậm chạp.
Cố Châu hơi cúi , đặt đôi môi mỏng lên trán Kiều Niên, để lại một nụ hôn nhẹ. bắt gặp ánh mắt mê hoặc của Kiều Niên, nghiêm túc nói.
- Bà Cố, cảm ơn bà.
Giọng Cố Châu nhẹ, như l vũ lướt qua trái tim Kiều Niên.
Kiều Niên hơi sững sờ.
Bà Cố.
Trước đây Cố Châu thường gọi cô như vậy. Mỗi lần gọi, đều là để cho lệ.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Tuy nhiên, Cố Châu kh hề vô cớ nói ra. đang cảm ơn cô từ tận đáy lòng.
Kiều Niên cảm th hơi khó chịu. Cô kh thể nói rõ được, cũng kh biết đáp lại thế nào.
Cố Châu khuôn mặt quyến rũ của Kiều Niên, mỉm cười rời .
Trần Th đứng bên cạnh tr như vừa ăn thức ăn cho chó. đôi tai hơi đỏ của thiếu phu nhân. Nhị thiếu gia thật sự quá giỏi tán tỉnh.
Mặt cũng đỏ bừng. cảm th kh m ai thể chịu đựng được sự trêu chọc của Nhị thiếu gia.
Cố Châu rời cùng Trần Th, để lại Kiều Niên và Tiểu Thi một trong phòng bệnh.
Kiều Niên dần cụp mắt xuống. Nghĩ đến việc Cố Châu vừa hôn lên trán , lại còn gọi cô là "Bà Cố", cô cảm th vừa ngọt ngào vừa chút thất vọng khó tả.
Kiều Niên gạt bỏ cảnh tượng ngượng ngùng đó ra sau đầu, lo lắng Tiểu Thi đang nằm trên giường.
...
Cô bé đang mơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-879-ba-co-cam-on-ba.html.]
Trong mơ, cô vẫn đang sống ở Hải Thành với Tống Mạn. Điểm khác biệt duy nhất là Tống Mạn ngày nào cũng bận rộn chăm sóc cô, đối xử dịu dàng với cô. Bà sẽ khen cô th minh khi cô học thuộc lòng thơ. Bà cũng sẽ mua bánh sinh nhật cho cô vào ngày sinh nhật, đội mũ dự tiệc và hát mừng sinh nhật cô.
Cuối tuần, khi Tống Mạn nghỉ ngơi, bà sẽ nắm tay cô và đưa cô đến c viên giải trí. Bà còn mua kẹo b và bóng bay cho cô.
Mỗi đêm, khi cô ngủ, Tống Mạn sẽ ngồi bên giường và nhẹ nhàng kể chuyện trước khi ngủ. Thậm chí còn hôn chúc ngủ ngon trước khi cô ngủ.
Cô cảm th hạnh phúc.
Cô chỉ muốn được hạnh phúc như vậy suốt đời.
Thế nhưng, một buổi sáng nọ, Tống Mạn đá tung cửa và x vào một cách dữ dội.
Niềm vui nhỏ nhoi của Tiểu Thi lập tức biến mất. Chưa kịp phản ứng, cô đã bị Tống Mạn kéo dậy khỏi giường.
Kh gian bắt đầu thay đổi.
Khi Tiểu Thi kịp phản ứng, cô th và Tống Mạn đang đứng trên tầng cao nhất.
Sự dịu dàng và ân cần trên khuôn mặt Tống Mạn biến mất, thay vào đó là sự giận dữ và hung dữ.
- Mày chỉ là một c cụ!
- Tao đã lợi dụng mày!
- Tao kh hề yêu mày!
Tiểu Thi sững sờ. Cô bé ngơ ngác Tống Mạn trước mặt, nước mắt kh ngừng rơi. Cô bé tiến lên định giật l quần áo của Tống Mạn, nhưng Tống Mạn đã tát cô bé một cái.
Mặt Tiểu Thi nóng bừng. Cô bé vẫn nắm chặt quần áo của Tống Mạn, vừa khóc vừa nói.
- Mẹ ơi, đừng như vậy nữa. Đừng giận nữa. Con sẽ ngoan ngoãn. Con sẽ chăm sóc mẹ thật tốt!
- Tao ghét mày nhất! - Tống Mạn đẩy Tiểu Thi ra kh chút do dự nhảy xuống.
Tiểu Thi đứng ở mép mái nhà, tay bám vào lan can, tay trái cố gắng túm l quần áo của Tống Mạn.
Nhưng tay cô bé còn chưa kịp chạm vào góc áo của Tống Mạn thì Tống Mạn đã ngã xuống đất, tử vong.
- Mẹ ơi!!!
Tiểu Thi hét lớn. Cả thế giới của cô bé bị m.á.u nuốt chửng, cô bé cảm th ngột ngạt và khó chịu.
- Mẹ ơi!
Đúng lúc Tiểu Thi sắp c.h.ế.t ngạt, cô đột nhiên tỉnh dậy, ngơ ngác trần nhà trắng toát.
Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi.
Tiểu Thi nhận ra đang ở bệnh viện. Lúc này cô mới nhận ra Kiều Niên đang ngồi bên cạnh, giúp cô lau trán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.