Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 913: Bà Cố
Kiều Niên Tiểu Thi, vỗ nhẹ đầu cô bé. Cô cúi xuống bế cô bé lên, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô bé.
- Mẹ!
Giọng nói dịu dàng của Tiểu Thi lọt vào tai cô.
- Hửm?
- Về nhà thôi!
Giọng Tiểu Thi nghe vui vẻ lạ thường. Kiều Niên kh khỏi cảm th vui mừng. Cô bế Tiểu Thi xoay hai vòng dừng lại.
- Được , về nhà thôi!
- Cô là ai? Trả chắt gái lại cho ! - Một bà lão tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn vội vã bước tới, tiến lên đỡ Tiểu Thi.
Kiều Niên lập tức đặt Tiểu Thi xuống, l thân che c cho cô bé. Lúc này cô mới nhận ra bà lão chỉ một .
- Thưa bà, bà nhầm ? Đây là con gái , kh chắt gái của bà!
Nói xong, Kiều Niên đang định dẫn hai đứa nhỏ rời thì lời nói của bà lão khiến cô bất giác dừng lại.
- Tiểu Thi, là bà cố đây. Bà cố nhớ cháu. giờ cháu mới đến thăm bà cố vậy?
Bà lão nói xong, mắt đỏ hoe. Bà đưa tay ra định ôm Tiểu Thi, nhưng vừa đưa tay ra thì lại th hai đứa trẻ giống hệt nhau.
- Trời ơi, cháu gái lại sinh đôi . Tội nghiệp cháu gái . nó lại giấu chuyện lớn như vậy? Đứa trẻ ngốc nghếch này!
Nước mắt bà lão lập tức tuôn rơi. Bà đưa tay ra nắm l tay Tiểu Thi và Cố Kỳ.
Kiều Niên vội vàng che c cho Tiểu Thi và Cố Kỳ. Nếu cô đoán kh lầm, trước mặt cô hẳn là bà của Tống Mạn.
Bà của Tống Mạn đã xuất hiện, tức là gia đình cô ta cũng ở gần đó.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Cô xuống Tiểu Thi và th bà lão đang ngạc nhiên cô bé. Cô lo Tiểu Thi sẽ mềm lòng và bỏ cùng bà lão.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-913-ba-co.html.]
Cô kh buồn tìm gia đình Tống Mạn. Cô kéo hai đứa trẻ lại.
Tiểu Thi theo Kiều Niên và quay lại bà lão.
- Tiểu Thi, Tiểu Thi, cháu yêu, mau về ! - Bà lão chạy theo, nắm l tay Tiểu Thi, khóc đến nỗi mũi đầy nước mắt.
- Cháu ngoan, đừng . Sau này bà cố sẽ chăm sóc cháu thật tốt!
Tiểu Thi sững sờ. Cô đưa tay đẩy bà lão ra, nhưng lại yếu hơn nhiều.
- Bu ra!
Kiều Niên che c cho Cố Kỳ phía sau, cô bước lên trước, muốn tách bà lão ra khỏi Tiểu Thi. Cô kh ngờ bà lão lại ôm Tiểu Thi chặt như vậy. Cô sợ sẽ làm Tiểu Thi bị thương. Hơn nữa, cô cũng ngại đánh bà lão.
- Bà ơi, thả con ra. Nếu bà còn làm vậy, gọi cảnh sát! - Kiều Niên nói một cách nghiêm túc, rút ện thoại ra khỏi túi.
- Vậy thì gọi cảnh sát . Cô l quyền gì mà cướp con của cháu gái ! - Bà lão lau nước mắt, giận dữ nói.
- Cô cướp con của cháu gái . Cô là kẻ buôn !
Kiều Niên l ện thoại ra, cô lười nói chuyện với bà lão. Đúng lúc đó, một cô gái trẻ mặc đồng phục y tá chạy đến từ xa.
- là Hồ Lâm, y tá của bà Vương. - Hồ Lâm nở nụ cười dịu dàng, kiên nhẫn giải thích.
- Tiểu thư, thực sự xin lỗi. Bà Vương chút vấn đề, xin cô đừng hạ xuống như bà .
Vừa nói, Hồ Lâm vừa chỉ tay lên đầu, liếc Vương Nguyệt.
Kiều Niên khẽ nhíu mày nói.
- Cô Hồ, còn việc ở nhà. về, nhưng bà Vương đang qu rầy con . Con cũng sợ lắm.
Hồ Lâm vội vàng cúi xuống xin lỗi. Sau đó, cô bước đến bên Vương Nguyệt, thì thầm vào tai bà. Vương Nguyệt lập tức bu Tiểu Thi ra, ngơ ngác Hồ Lâm.
Hồ Lâm mỉm cười với Kiều Niên. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt Tiểu Thi, thành khẩn xin lỗi.
- Xin lỗi, thật sự xin lỗi. thay mặt bà Vương xin lỗi. Cháu gái duy nhất của bà Vương đã mất . Bà tạm thời kh thể chấp nhận được.
- Kh đâu. thân ra quả thật dễ bị ảnh hưởng. - Th vẻ mặt Tiểu Thi vẫn bình tĩnh, Kiều Niên thản nhiên nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.