Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 914: Hiểu Lầm?
- , bà Vương chỉ còn một đứa cháu gái. Hồi đó, sau khi cháu gái đưa bà vào viện ều dưỡng, cô kh bao giờ đến thăm bà nữa. Tội nghiệp bà lão. Bà chỉ mong cháu gái thể chăm sóc bà nhiều hơn. - Hồ Lâm buồn bã cười, khẽ thở dài.
- Giới trẻ bây giờ đúng là chẳng quan tâm gì đến già cả. Ai ngờ cháu gái của bà Vương cũng luôn.
- Trời ơi. Cháu gái của bà Vương là ai? lại bỏ bà như vậy? - Kiều Niên phụ họa.
- Hình như cô tên là Tống Mạn. Hôm nay đến đây để cùng bà Vương lo tang lễ cho Tống Mạn. Một tóc bạc trắng đang tiễn một trẻ tuổi. - Hồ Lâm mím môi, vẻ mặt bất lực.
- Vậy thì chắc cô còn nhiều việc làm. Chúng kh làm phiền cô nữa. Chúng trước đây. - Kiều Niên mỉm cười cùng hai đứa nhỏ rời .
Đi được hai bước, cô quay lại thì th Vương Nguyệt đang nắm tay Hồ Lâm. Bà nói với vẻ thương hại.
- Tiểu Thi là chắt gái của bà. Lâm Lâm, cháu thể đưa Tiểu Thi về được kh?
- Bà Vương, bà nhận nhầm . Sau này cháu sẽ dẫn bà tìm Tiểu Thi, được kh? - Hồ Lâm nhẹ nhàng nói.
- Ừ, được ! - Vương Nguyệt miễn cưỡng đồng ý, vẫn lẩm bẩm.
- Tiểu Thi.
Kiều Niên thu ánh mắt lại, xuống Tiểu Thi. Cô nhẹ nhàng hỏi.
- Tiểu Thi, con gặp bà cố của con kh?
Tiểu Thi ngẩng đầu Kiều Niên, lắc đầu.
- Trước đây cô Tống nói nhà con kh thân.
Kiều Niên kh nói gì. Sau khi an ủi Tiểu Thi, th Tiểu Thi kh hề sợ hãi trước bộ dạng của Vương Nguyệt, cô thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra cô ều tra kỹ lưỡng nhà họ Tống.
Trong lòng cô biết rằng đã thực sự bu tay Tống Mạn .
Nắm tay hai đứa nhỏ, cô bước ra ngoài.
Trở về biệt thự nhà họ Cố, Kiều Niên bảo hai đứa nhỏ chơi, còn cô vào phòng thuốc. Cô chuẩn bị thuốc cho bà Cố và Cố Châu.
Cố Kỳ và Tiểu Thi Kiều Niên rời , dường như muốn nói gì đó nhưng lại do dự.
Cố Kỳ mím môi, kéo Tiểu Thi trở lại phòng ngủ. đóng cửa lại thật cẩn thận bước đến bên cạnh Tiểu Thi.
Ánh mắt Tiểu Thi lóe lên, nghiêm túc Cố Kỳ. Cô hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-914-hieu-lam.html.]
- ơi, mẹ kh nhận chúng ta?
Vừa Cố Kỳ cũng đang suy nghĩ về vấn đề này. khẽ lắc đầu.
- Mẹ chắc cũng nỗi khổ riêng.
Tiểu Thi cảm th mẹ là một dịu dàng và tốt bụng. Mẹ cô bé yêu thương họ, nhưng cô bé kh hiểu tại mẹ lại kh nói thẳng với họ.
- . Bố biết mẹ là mẹ ruột của chúng ta kh? - Tiểu Thi hạ giọng, nghiêm túc hỏi.
Cố Kỳ nhíu mày, nhỏ giọng nói.
- kh chắc.
Khuôn mặt nhỏ n của Tiểu Thi xịu xuống, cô nghiêm túc đề nghị.
- Chúng ta nên nói với bố chuyện này kh? Nhỡ bố kh biết và nhớ mẹ thì ?
Cố Kỳ đang nghĩ ngợi thì nghe th lời Tiểu Thi nói. chợt nhớ ra ều gì đó.
Tối qua, đang ngủ thì bố ngồi cạnh giường đánh thức dậy.
Bố còn kể với rằng em gái vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng và bảo gọi mẹ về nhà.
Lúc đó, phản ứng đầu tiên của là chăm sóc em gái. định ra khỏi giường nhưng kh nghe th tiếng em gái khóc. định hỏi bố, nhưng bố vẫn bảo gọi ện cho mẹ và nói rằng thức giấc vì em gái khóc.
Sau đó, mẹ cuối cùng cũng về nhà. định lén lút đến thăm em gái thì th bố đang đứng c cửa phòng em gái với vẻ mặt u ám.
Lúc đó, cảm nhận được tâm trạng buồn bã của bố, nhưng giờ đây, lại cảm giác bố biết mẹ là mẹ ruột của họ.
Nếu bố biết chuyện này, tại bố kh nói thẳng với mẹ?
Cố Kỳ nghiêm túc Tiểu Thi và lắc đầu.
- nghĩ bố hẳn đã biết chuyện này .
Tiểu Thi Cố Kỳ với vẻ mặt khó tin và thốt lên.
- Cái gì?
Bố cô thực sự biết chuyện này. bố cô lại tuyệt vời đến vậy? Ông biết hết mọi chuyện!
Cố Kỳ cau mày hỏi.
- Em ơi, em biết bố và mẹ đến với nhau như thế nào kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.