Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 97: Tỉnh Giấc
- kh bác sĩ ở bất kỳ bệnh viện nào. Bác sĩ Tô kh biết là chuyện bình thường. Nhưng bác sĩ Tô, bác sĩ nhớ những gì vừa nói kh?
Một thoáng ngượng ngùng thoáng qua trên khuôn mặt bác sĩ Tô.
Ông vẫn nhớ những gì vừa nói. Ông cảm th đã thực sự đánh giá quá cao năng lực của bản thân.
Tuy nhiên, đành chấp nhận thất bại. Ông kh là kẻ thua cuộc, cũng kh là dễ dàng thất hứa.
Bác sĩ Tô thở dài bất lực, đáp.
- biết . Sau này sẽ rút khỏi ngành y, kh bao giờ chữa bệnh cho ai nữa.
Vẻ mặt Kiều Niên vô cảm.
- Kh cần thiết đâu. hy vọng bác sĩ Tô thể chăm sóc bà nội khỏe mạnh trở lại.
Lời Kiều Niên nói ra, mọi đều sững sờ. Ngay cả bác sĩ Tô cũng sững sờ.
Thái độ của lúc nãy thật đáng sợ. Ông gần như đã buộc tội Kiều Niên là kẻ nói dối.
Giờ nghe Kiều Niên nói, cảm th vô cùng tội lỗi. Khi lại Kiều Niên, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ.
Kiều Niên còn trẻ như vậy, nhưng cô lại rộng lượng. Hầu hết mọi sẽ kh thể đạt được phẩm chất như vậy.
- Xin lỗi, Nhị thiếu phu nhân. Sau này, sẽ chăm sóc sức khỏe cho Cố lão phu nhân thật tốt. Nếu sau này cô cần giúp gì, nhất định sẽ kh ngại khó khăn vất vả đâu! - Bác sĩ Tô thành khẩn nói.
Vẻ mặt Kiều Niên hờ hững.
- Kh cần đâu.
Thực ra, Kiều Niên thể hiểu được những gì bác sĩ Tô vừa làm. Nếu chuyện này xảy ra với một bác sĩ bình thường, họ đương nhiên sẽ nghĩ rằng bà nội kh cơ hội sống sót.
Vì vậy, bác sĩ Tô chỉ muốn bà nội ra th thản.
Bởi vì y thuật của bác sĩ Tô kh hoàn toàn đạt chuẩn. Vì vậy, lỗi lầm kh nên đổ lên đầu bác sĩ Tô.
Ánh mắt Kiều Niên về phía Tưởng Nguyệt.
Tưởng Nguyệt bắt đầu cảm th hơi khó chịu dưới ánh mắt của cô.
Cô ta cúi đầu, đầu óc quay cuồng, suy nghĩ cách xóa bỏ mối nghi ngờ đang đè nặng lên .
Cô ta vừa định nói, thì bà Cố đã tỉnh dậy. Bà Cố khẽ mở mắt Cố Châu đang đứng bên giường. Mắt bà hơi đỏ, bà yếu ớt nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-97-tinh-giac.html.]
- A Châu...
- Bà nội!
Th bà Cố đã tỉnh, Tưởng Nguyệt như th tia hy vọng. Cô vội vã chạy đến, nước mắt lưng tròng, phấn khích gọi.
Tuy nhiên, Cố Châu quay lại, che khuất tầm của Tưởng Nguyệt.
Cố Châu xuống bà Cố, đưa tay nắm l tay bà. Giọng vẫn trầm thấp như mọi khi.
- Bà ơi.
- Hình như bà mơ một giấc mơ dài. Bà mơ th gặp Minh Vương. Ông muốn bà đầu thai. - Nói đến đây, bà Cố bắt đầu khóc nức nở.
Ánh mắt Cố Châu thoáng hiện vẻ lo lắng, nhưng nh chóng l lại vẻ bình tĩnh thường ngày.
- Chỉ là mơ thôi.
Mắt bà Cố đỏ hoe. Đây thực ra là lần đầu tiên bà cận kề cái c.h.ế.t như vậy.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc bỏ lại A Châu và Tiểu Kỳ sau khi chết, lòng bà lại đau nhói.
Thực ra, bà lo lắng nhất chính là A Châu. Đứa trẻ này mắc chứng sợ phụ nữ, lại còn cực kỳ hoang tưởng. Nếu kh được gặp Niên Niên, chắc nó sẽ cô đơn cả đời.
Giờ đây, hy vọng lớn nhất của bà là được th Cố Châu sống một cuộc sống hạnh phúc trước khi qua đời.
Bà Cố quay sang Kiều Niên đang đứng bên cạnh. Bà khẽ gọi.
- Niên Niên.
- Bà nội.
th bà Cố yếu ớt như vậy, Kiều Niên nhớ đến bà nội , đã nuôi nấng cô từ nhỏ. Cô cảm th đau lòng.
- Bà nghe được chút chuyện vừa xảy ra. - Bà Cố Kiều Niên với vẻ biết ơn.
- Nếu kh cháu, lẽ bà đã kh tỉnh lại. Cháu thực sự là ngôi may mắn của nhà họ Cố. Lần này cháu chịu khổ nhiều như vậy là do bà.
Kiều Niên khẽ lắc đầu. Trong lòng cô tự trách nhiều.
- Nếu cháu thể tr chừng phòng thuốc thì đã kh xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy.
- Chuyện này kh liên quan gì đến cháu. Kh ai thể luôn cảnh giác, cũng kh thể luôn cảnh giác. Đây là lỗi của khác, kh của cháu. Đừng tự trách nữa. - Bà Cố lên tiếng an ủi cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.