Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 98: Ép Cô Ta Lập Lời Thề
Kiều Niên quyết định kh nhắc lại chuyện này nữa. Thay vào đó, cô nhẹ nhàng nói.
- Bà nội, bà vừa mới tỉnh lại, vẫn còn yếu. Bà cần ở một nơi yên tĩnh để tĩnh dưỡng. Đừng lo, Nhị thiếu gia nhất định sẽ ều tra chuyện hôm nay.
Nghe Kiều Niên nói vậy, Cố lão phu nhân gật đầu đồng ý.
- Được , bà ngủ một lát. Cháu cũng nên về nghỉ ngơi !
Tưởng Nguyệt, vẫn đứng bên cạnh, nước mắt giàn giụa.
Bà nội đã gọi Hai và Kiều Niên, nhưng kh gọi cô. Cứ như thể cô kh nhà họ Cố vậy. Vậy là bà nội chẳng hề quan tâm đến cô.
Trong lúc Tưởng Nguyệt đang suy nghĩ, quản gia vẫn đang tháo nút thắt trên cổ tay cô!
Tưởng Nguyệt lúc này mới hiểu ra duy nhất thể tr cậy ở nhà họ Cố chính là bà nội. Vì vậy, cô bước lên nói.
- Hai, em muốn ở lại đây chăm sóc bà nội.
Kiều Niên muốn phản đối, nhưng cô kh muốn cãi nhau với Tưởng Nguyệt trước mặt bà nội. Cô chỉ hy vọng Cố Châu sẽ kh để Tưởng Nguyệt ở lại.
Cố Châu liếc Tưởng Nguyệt với vẻ thờ ơ. Kh chút nhân nhượng, từ chối yêu cầu của cô.
- Bà nội cần nghỉ ngơi. Bà kh cần ai bầu bạn.
Khuôn mặt Tưởng Nguyệt trắng bệch. Cô cắn môi, cùng mọi ra ngoài.
Quản gia là cuối cùng rời khỏi phòng của bà Cố. Ông đóng cửa lại và sai hai hầu c gác cửa phòng của bà Cố.
Quản gia đưa bác sĩ Tô đến phòng thuốc. Họ vẫn ều tra xem chuyện gì đã xảy ra ở đó.
Khi nhóm dần tản , Cố Châu đứng ở cửa phòng của bà Cố. kh rời ngay. Thay vào đó, lo lắng về phía cửa phòng của bà.
Kiều Niên cũng kh rời . Cô tin rằng sự thật về những gì đã xảy ra trong phòng thuốc sẽ sớm được phơi bày.
Vì vậy, cô chọn đứng c gác trước cửa phòng của bà Cố, nghĩ rằng nếu bà cần gì, cô thể hỗ trợ càng sớm càng tốt.
Ban đầu, Tưởng Nguyệt muốn về phòng, nhưng th Cố Châu và Kiều Niên đều ở lại, cô quyết định cũng ở lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-98-ep-co-ta-lap-loi-the.html.]
Khẽ cúi đầu, Tưởng Nguyệt liếc Cố Châu, lại Kiều Niên. Tâm trí cô đang quay cuồng.
- Chị dâu. - Tưởng Nguyệt bước đến bên Kiều Niên, phá vỡ sự im lặng trong hành lang. Giọng nói của cô vẫn dịu dàng như mọi khi, pha chút hối lỗi.
Kiều Niên dựa vào tường, kho tay. Cao hơn Tưởng Nguyệt nửa cái đầu, cô Tưởng Nguyệt với vẻ mặt thản nhiên. Vẻ bất mãn hiện rõ trong mắt cô.
Tưởng Nguyệt dường như bị ánh mắt của Kiều Niên làm cho sợ hãi. Mắt cô đỏ hoe trong giây lát, ngấn lệ.
Cố nén nước mắt, Tưởng Nguyệt nghẹn ngào nói.
- Chị dâu, vừa em sai . Em thực sự xin lỗi.
Kiều Niên kh nói gì. Cô chỉ bình tĩnh Tưởng Nguyệt.
Dưới ánh mắt của Kiều Niên, Tưởng Nguyệt cảm th chút kh thoải mái. Cô cúi đầu, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
- Nếu bà nội chuyện gì, em kh muốn sống nữa.
Kiều Niên im lặng hồi lâu. Cô chỉ chằm chằm vào Tưởng Nguyệt.
Th Tưởng Nguyệt liếc , cô lên tiếng.
- Tưởng Nguyệt. - Giọng Kiều Niên lạnh lẽo, như băng tuyết giữa mùa đ. Lạnh thấu xương.
Tưởng Nguyệt ngước Kiều Niên với đôi mắt đẫm lệ. Cô cảm th lạnh sống lưng.
Kiều Niên vẫn bình tĩnh Tưởng Nguyệt, l mày nhướn lên. Cô phát âm rõ ràng từng chữ.
- Cô thể thề trên linh hồn cha mẹ đã khuất rằng cô kh động đến bất kỳ loại thảo dược nào trong tủ thuốc kh?
Lời nói của Kiều Niên thu hút sự chú ý của đám hầu. Từng một, họ về phía Tưởng Nguyệt, chờ đợi một màn kịch hay.
Tưởng Nguyệt thường tỏ ra cao ngạo ở nhà họ Cố, thường xuyên bắt nạt hầu. Từ lâu họ đã th Tưởng Nguyệt là một kẻ khó coi.
Khuôn mặt Tưởng Nguyệt giờ đây tái nhợt như tờ gi. Răng cô va lập cập, tay nắm chặt.
- Nếu cô là hại bà nội, linh hồn cha mẹ cô sẽ kh bao giờ được đầu thai. Cô sẽ kh bao giờ được ở bên yêu trọn đời! Cô dám thề như vậy kh? - Kiều Niên nheo mắt Tưởng Nguyệt.
Hơi thở của Tưởng Nguyệt càng lúc càng dồn dập, tim dần dần đập thình thịch. Trán cô lấm tấm mồ hôi, lảo đảo tại chỗ, như thể sắp ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.