Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Sinh Viên
Chương 30: Chap 30
khí trong phòng lắng xuống câu trả lời cô.
Một im lặng nhẹ, hề gượng gạo.
Trình Quân Dục cô thêm một lúc lâu. Ánh mắt còn sắc bén như thường ngày, mà trầm , như đang suy nghĩ điều gì đó sâu hơn.
“Chỉ vì thôi ?”
Giọng khàn , chậm rãi hơn bình thường.
Vỹ Huân né tránh ánh đó.
“Ít nhất… đó lý do thể .”
Câu trả lời trực tiếp, cũng phủ nhận.
khẽ , nhẹ. Nụ thoáng qua, gần như ai nhận .
“Cô chuyện… lúc nào cũng để cho đường lui như ?”
Vỹ Huân phản bác, chỉ cúi xuống chiếc khăn nguội.
“Đó đường lui.”
Cô , giọng vẫn đều.
“Chỉ những chuyện… rõ quá, đôi khi khiến thứ trở nên khó xử hơn.”
đáp ngay.
Chỉ cô, ánh mắt sâu hơn một chút.
“ còn chuyện thì ?”
Giọng thấp xuống.
“Nếu … cô đối xử với như với bất kỳ ai khác.”
Động tác Vỹ Huân khựng .
nhẹ.
đủ để nhận .
Cô ngẩng lên ngay.
Chỉ chậm rãi đặt chiếc khăn sang một bên, mới .
“ đang yêu cầu … đang lệnh cho ?”
Một câu hỏi thẳng.
né tránh.
vòng vo.
Trình Quân Dục nheo mắt, như câu hỏi đó chặn trong một thoáng.
“Cô nghĩ ?”
“ quen lệnh.”
Cô đáp, giọng cao, rõ ràng.
“ chuyện … nghĩ cần theo.”
Một lặng rơi xuống căng thẳng.
đủ để khiến nhịp tim đối diện chậm .
cô.
Lâu hơn .
“Cô sợ ?”
Câu hỏi đến bất ngờ.
Vỹ Huân khẽ nghiêng đầu hỏi :
“Sợ điều gì?”
“Bất kỳ thứ gì.” .
“Quyền lực, vị trí, hoặc… chính con .”
Cô một lúc, như đang cân nhắc thật sự.
lắc đầu.
“.”
Một câu trả lời dứt khoát.
do dự.
tô vẽ.
Ánh mắt khẽ đổi.
“Lý do?”
Vỹ Huân mỉm .
“Vì nếu thật sự sợ …”
Đừng bỏ lỡ: Tình Yêu Sét Đánh, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô dừng một nhịp, tiếp.
“Thì ở đây từ đầu.”
Câu rơi xuống, nhẹ như gió.
khiến khí trong phòng đổi.
còn sự dè chừng như .
Mà một thứ gì đó… gần hơn.
Thật hơn.
Trình Quân Dục thêm gì nữa chỉ khẽ nhắm mắt .
, thở đều hơn .
Cơn sốt vẫn còn, còn khó chịu như lúc đầu.
Đêm khuya dần trôi.
Ngoài cửa sổ, gió nhẹ lướt qua rèm cửa, mang theo lạnh đêm xuống.
Vỹ Huân vẫn đó.
lúc cô tựa nhẹ thành ghế, mắt khẽ khép .
chỉ cần cử động, cô lập tức tỉnh.
Chiếc khăn trán thêm vài nữa.
Ly nước bên cạnh cũng châm đầy.
thứ lặp , đều đặn.
Tĩnh lặng như một thói quen.
Gần sáng.
Ánh đèn ngủ vẫn còn.
sắc trời ngoài cửa sổ bắt đầu chuyển nhạt.
Trình Quân Dục khẽ động.
, khi mở mắt, cảm giác nặng nề giảm rõ rệt.
nghiêng đầu.
Ánh dừng nơi chiếc ghế bên giường.
Vỹ Huân ngủ.
giường.
Mà đó, tựa nhẹ tay vịn.
Cánh tay vẫn đặt gần mép giường, như sợ lỡ cần gì đó mà cô kịp phản ứng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-tai-lanh-lung-va-co-sinh-vien/chap-30.html.]
cô lâu.
Ánh mắt đầu tiên… mang theo bất kỳ tính toán nào.
Chỉ .
Thuần túy.
chậm rãi dậy.
Động tác nhẹ, như sợ làm cô tỉnh giấc.
Chiếc chăn trượt xuống một chút.
đưa tay kéo , … dừng .
Ánh mắt rơi xuống gương mặt đang ngủ cô.
Yên tĩnh.
phòng .
Khác với vẻ điềm tĩnh khi tỉnh táo.
Một lúc lâu , khẽ thở .
nhẹ dậy.
Lấy một chiếc áo khoác mỏng, bước gần.
Cẩn thận… khoác lên cô.
Động tác chậm gần như phát tiếng.
ngay khi rút tay , Vỹ Huân khẽ động.
Mi mắt run nhẹ, mở . Ánh còn mơ hồ trong giây lát.
dừng ngay mặt .
cách gần.
Gần đến mức cô thể cảm nhận thở vẫn còn nóng.
Cô chớp mắt.
“… dậy ?”
Giọng vẫn còn vương chút mơ.
Trình Quân Dục khựng một nhịp.
nhanh, lấy vẻ bình tĩnh.
“Ừ.”
đáp ngắn gọn.
“Cô ngủ như … thấy mỏi ?”
Vỹ Huân lúc mới nhận chiếc áo vai .
Cô sững .
ngẩng lên .
Ánh mắt gì.
rõ ràng… hiểu.
Cô khẽ kéo áo.
“Cũng quen .”
Câu trả lời nhẹ.
Đừng bỏ lỡ: Sau Ly Hôn, Thân Phận Của Cô Khắp Mọi Nơi - Thẩm Tư Ninh & Mạnh Tư Thần, truyện cực cập nhật chương mới.
khiến ánh mắt chậm .
“Cô…”
dừng một chút.
Như đang cân nhắc.
tiếp.
“ cần như nữa.”
Vỹ Huân .
“Ý ?”
“Ý …”
mặt một chút.
Giọng thấp hơn.
“Từ giờ… sẽ tự lo .”
Một câu tưởng như bình thường.
mang theo một điều gì đó khác.
Vỹ Huân im lặng vài giây.
khẽ mỉm .
“.”
Cô dậy.
khi rời , cô vẫn đưa tay lên trán kiểm tra một nữa.
“ hạ sốt .”
Cô .
“ vẫn nên ăn gì đó uống t.h.u.ố.c tiếp.”
gạt tay cô .
Chỉ yên.
Để mặc cô kiểm tra.
“Cô lúc nào cũng… làm quá chuyện như ?”
hỏi.
Giọng còn lạnh.
Vỹ Huân thu tay .
“.”
Cô đáp.
“Chỉ … với tự chăm sóc bản …”
Cô , ánh mắt cong lên.
“… thì làm một chút.”
xong, cô .
Bước khỏi phòng.
Cánh cửa khép nhẹ.
Trong phòng, Trình Quân Dục vẫn đó.
Một lúc lâu.
Ánh mắt dừng nơi cánh cửa đóng.
rõ đang nghĩ gì.
Chỉ rằng
Từ khoảnh khắc đó, một thứ gì đó trong …
bắt đầu đổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.