Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Sinh Viên
Đêm thành phố lên đèn.
Ánh neon hắt qua lớp kính dày của quán bar, nhuộm cả không gian thành một màu mờ ảo, nửa thực nửa hư.
Tiếng nhạc dập dình len lỏi vào từng góc nhỏ. Tiếng cười nói xen lẫn mùi rượu nồng khiến người ta dễ dàng buông lỏng cảnh giác… và lạc lối lúc nào không hay.
Vỹ Huân siết nhẹ khay rượu trong tay, bước chân chậm mà chắc giữa những bàn khách đông đúc. Chiếc váy đồng phục ôm sát khiến cô có chút khó chịu, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười chuyên nghiệp.
Ca làm tối nay… cô không được phép xảy ra sai sót.
“Em gái, qua đây rót thêm rượu.”
Giọng đàn ông vang lên, hơi kéo dài vì men say.
Vỹ Huân khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm. Cô gật đầu, bước đến.
Người đàn ông trung niên ngồi dựa ra ghế, ánh mắt đục ngầu nhìn cô không hề che giấu.
Cô cúi người, rót rượu, giọng nhỏ nhẹ:
“Dạ, anh dùng thêm ạ.”
Động tác gọn gàng, chuẩn mực.
Cô định rút tay lại ngay sau đó. Nhưng bàn tay thô ráp bất ngờ siết chặt cổ tay cô.
Vỹ Huân giật mình.
“Đi đâu vội vậy?” hắn cười khẩy, kéo tay cô lại gần hơn, “Ngồi xuống uống với anh một ly.”
Tim cô đập lệch một nhịp.
“Tôi… tôi chỉ là phục vụ, không được ngồi cùng khách…”
Cô cố giữ giọng bình tĩnh, nhẹ nhàng rút tay ra. Nhưng lực nắm kia không những không buông mà còn siết chặt hơn.
“Ở đây còn giả vờ cái gì?” hắn nghiêng đầu, giọng trào phúng, “Bao nhiêu tiền, anh trả.”
Chưa có bình luận nào.