Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Tài Mặt Lạnh, Vợ Tôi Mặt Dày

Chương 6: – Chiếc Bếp Cháy Đen

Chương trước Chương sau

Sau buổi “hóa cún con,” Nghiêm Thư Kỳ chính thức được ghi d vào lịch sử Lăng gia với d hiệu:

duy nhất khiến Lăng Tư Triệt bám váy khóc lóc.”

Cô thề từ nay giữ khoảng cách an toàn ít nhất… ba mét. Nhưng đời kh cho cô yên.

Sáng thứ hai, Lăng Tư Triệt vừa hết tác dụng thuốc, đã thản nhiên tuyên bố:

muốn ăn bữa sáng cô tự nấu.”

“… chắc kh?”

“Cô là vợ. Đây là nghĩa vụ cơ bản.”

“…Nhưng nấu kh giỏi…”

kh kén ăn.”

Nghiêm Thư Kỳ thở dài. kh kén ăn, nhưng kén… nấu.

Nửa tiếng sau, cô đứng c.h.ế.t lặng trong gian bếp penthouse rộng hơn cả căn trọ cũ của .

Cô hít sâu, tự trấn an:

Chỉ là món trứng chiên thôi mà. làm được!

Bật bếp, đập trứng.

Trứng văng tung tóe.

Kh . Lau sạch.

Đổ dầu.

Quên vặn nhỏ lửa.

Lửa bùng lên như pháo hoa.

Thôi tiêu.

Cô hốt hoảng tắt bếp. Vừa quay , chân đạp vỏ trứng trơn nhẫy.

“Á!!!”

Một chuỗi âm th hỗn loạn vang lên: soảng – rầm – bốp.

Khi khói dầu tắt bớt, Nghiêm Thư Kỳ mới nhận ra đang ngồi bệt dưới sàn, tay cầm… cái chảo cháy đen sì.

Đúng lúc , giọng nói lạnh t vang lên sau lưng:

“…Cô… đang làm nghi thức hiến tế à?”

Cô quay ngoắt, th Lăng Tư Triệt kho tay dựa khung cửa, mặt kh biểu cảm.

“… chỉ chiên trứng thôi…”

“Cái này…” ta cúi cái chảo đen sì, “là tro cốt của trứng à?”

“…Xin lỗi…”

ta thở dài, bước đến đỡ cô đứng dậy.

“Cô bị thương kh?”

“Kh… chắc… chỉ… cháy xíu…”

“Bếp thôi cháy xíu hay cô cháy xíu?”

“…Cả hai…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-tai-mat-l-vo-toi-mat-day/chuong-6-chiec-bep-chay-den.html.]

ta đưa tay phủi tro dính trên tóc cô, giọng trầm hẳn:

“Từ giờ kh cần tự nấu. thuê đầu bếp.”

“…Nhưng muốn thể hiện ích…”

“Cô đốt bếp lần nữa, sẽ xây lại penthouse.”

“…Xin lỗi…”

ta đưa cô ra sofa, rót ly nước:

“Lần sau nhu cầu tự lập… hãy chọn việc ít rủi ro hơn. Ví dụ… tưới cây.”

“… sẽ ráng…”

Nói , cô cầm ly nước, cúi đầu xấu hổ.

ta chắc c nghĩ là thảm họa di động…

Mười phút sau, nhân viên khách sạn hớt hải chạy lên kiểm tra báo cháy. Nghiêm Thư Kỳ ngượng chín mặt.

Cô còn chưa kịp giải thích, Lăng Tư Triệt đã bình thản nói:

“Kh . Vợ đang… tập nấu ăn.”

Nhân viên gật gù:

“Dạ… lần sau nếu báo cháy, xin ngài cứ bấm số khẩn cấp…”

“… quen .”

Đến trưa, cô cứ ôm gối mặt ủ rũ.

Lăng Tư Triệt cầm tập tài liệu ngang qua, dừng lại cô:

“Cô còn định tự trách đến bao giờ?”

“…Đến khi nào kh th nhục nữa…”

ta khẽ cong môi, giọng trầm trầm:

“Chỉ cần cô kh bỏ trốn, kh ngại xây thêm bếp.”

“… đừng cưng chiều thói hư của như vậy…”

“Kh cưng chiều.”

“Vậy là gì?”

ta liếc cô, thản nhiên đáp:

“Đầu tư dài hạn.”

“…Hả???”

“Hy vọng ba năm nữa cô biết nấu ít nhất… mì gói kh cháy.”

Nghiêm Thư Kỳ cạn lời.

Tối hôm đó, cô nhận được tin n từ số lạ:

Dì Bún Bò:

Con ơi! Dì th clip con chiên trứng cháy trên mạng ! Để dì gửi c thức bí truyền cho!

Cô úp mặt vô gối:

Đây đúng là kiếp nạn…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...