Tổng Tài Mặt Lạnh, Vợ Tôi Mặt Dày
Chương 7: – Ngày Tổng Tài Ghen Ngớ Ngẩn
Sau vụ bếp cháy, Nghiêm Thư Kỳ tự nhủ:
sống thật khiêm tốn. Kh chiên trứng, kh làm gì phức tạp. Im lặng như con cá vàng.
Nhưng đời lại kh bu tha cô.
Sáng nay, cô bị Thẩm thư ký gọi xuống sảnh.
“ khách tìm cô.”
“Ai cơ?”
“Bạn cũ.”
Xuống đến nơi, cô suýt thả luôn dép khi th Dương Lãng – bạn cấp ba từng “tỏ tình hụt” với cô, bây giờ là đầu bếp khách sạn 5 , đẹp trai cao ráo, cười tỏa nắng.
“Thư Kỳ!” ta lao đến, vỗ vai cô thân thiết. “Lâu lắm kh gặp! Em càng ngày càng…”
“Em… em ?”
“…Đáng yêu.”
Cô muốn tìm hố chui ngay lập tức.
Đúng lúc đó, một luồng khí lạnh buốt ập tới từ sau lưng.
Lăng Tư Triệt xuất hiện, mặt kh cảm xúc, giọng trầm thấp:
“Vợ quen ?”
Dương Lãng cười ngượng:
“À, chúng bạn học cũ…”
“Bạn học… cũ?”
ta lặp lại từng chữ, ánh mắt lạnh hơn cả đá tủ đ.
“…Vâng.”
Nghiêm Thư Kỳ len lén kéo tay áo Lăng Tư Triệt:
“… đừng dọa ta…”
“ kh dọa. … xác minh.”
“…Xác minh gì???”
“Quan hệ.”
“… bị bệnh kiểm soát à???”
“ thể.”
Dương Lãng gãi đầu:
“Ha… chỉ ghé thăm Thư Kỳ thôi. Lâu kh gặp, th tin em trên báo, tò mò…”
“Mục đích?”
“…Hả?”
“Mục đích ghé thăm?”
“…À… đơn thuần thăm hỏi…”
“Đơn thuần?” Lăng Tư Triệt khẽ nheo mắt, giọng càng lạnh. “Vậy… sờ vai vợ làm gì?”
“…Ơ…”
Nghiêm Thư Kỳ đỏ mặt:
“… đừng làm quá!”
“ kh làm quá,” ta vẫn thản nhiên. “ ta sờ vai cô.”
“Đó là cách chào hỏi thôi mà!”
“Với , kh được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-tai-mat-l-vo-toi-mat-day/chuong-7-ngay-tong-tai-ghen-ngo-ngan.html.]
Kh khí cứng đờ.
Dương Lãng ho khan:
“Thư Kỳ, kh muốn làm phiền. Em cứ… giữ liên lạc nhé.”
Nói , ta vội vàng chào tạm biệt.
Lăng Tư Triệt lạnh lùng theo, mãi đến khi Dương Lãng khuất hẳn mới quay sang cô:
“Cô… hay liên lạc với ta?”
“…Kh…”
“Vậy tại nhau… cười?”
“Vì… bạn học cũ thì cười thôi…”
“Kh thích.”
“… kh thích thì liên quan gì ?”
“Liên quan.”
“… liên quan???”
ta cúi đầu, mắt đen sâu cô chăm chăm:
“Vì cô là vợ .”
“…Hợp đồng thôi mà…”
“Vẫn là vợ.”
Nói , ta đột ngột cúi xuống.
Môi ta nhẹ chạm lên trán cô, giọng trầm khàn khẽ vang bên tai:
“ kh quen chia sẻ.”
Tim cô đập loạn. Mặt đỏ bừng, cô vội đẩy ta ra, giọng lí nhí:
“… ghen đ à?”
“Kh.”
“… dám nói kh?”
ta im lặng hai giây, sau đó nghiêm túc đáp:
“…Một chút.”
“…Trời ơi…”
Cô ôm mặt, dở khóc dở cười:
“ biết kh? ghen ngớ ngẩn thật đ.”
“Vẫn hơn cô. Cô kh biết giữ khoảng cách.”
“”
“Im.”
“…Gì?”
ta bình thản chỉnh lại cổ áo vest, mặt nghiêm túc:
“Về penthouse. muốn kiểm kê tài sản.”
“… kiểm kê cái gì?”
“Kiểm kê… số lần ta chạm vào cô.”
“… ên .”
“Ừ.” ta đáp nhẹ như kh. “Với cô, hơi ên.”
Nghiêm Thư Kỳ há hốc miệng, tim nhảy loạn, chỉ biết ôm mặt tránh ánh nóng rực của ta.
Xong. Tổng tài bá đạo biến thành tổng tài ghen lạ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.