Tổng Tài Mặt Lạnh, Vợ Tôi Mặt Dày
Chương 8: – Buổi Tối Định Mệnh Trong Bếp
Sau vụ “tổng tài ghen ngớ ngẩn,” Nghiêm Thư Kỳ chính thức bị gán mác “vợ bé bỏng cần bảo vệ 24/7.”
Cô than thở với Thẩm thư ký:
“ ta quản lý còn chặt hơn quản lý cổ phiếu c ty.”
Thẩm thư ký nghiêm túc gật đầu:
“Đúng. Vì cô biến động thất thường hơn cổ phiếu.”
“… kh cần đồng ý nh vậy.”
Tối đó, Lăng Tư Triệt về muộn. Cô rảnh quá sinh hư, quyết định… thử nấu mì gói “chuộc lỗi” sau vụ bếp cháy.
Lần này chắc c sẽ thành c!
Cô hí hửng đun nước, cẩn thận bóc mì, đọc hướng dẫn ba lần.
“Bỏ gia vị… đúng lúc… kh đậy nắp quá lâu…”
Mười phút sau, một nồi mì bốc khói thơm phức đã sẵn sàng.
Cô tự hào thành quả, miệng lẩm bẩm:
Th chưa? cũng kh tệ đến mức…
Soạt.
Đúng lúc đó, cửa penthouse bật mở.
Lăng Tư Triệt bước vào, áo sơ mi còn vương mùi lạnh ngoài trời, mắt thẳng cô:
“Cô đang làm gì?”
“ kh ra à?”
“Cô lại đốt bếp?”
“…Kh! nấu mì thành c!”
ta khựng lại, bước tới bếp, nghiêng đầu nồi mì.
“…Thành c thật?”
“ ngạc nhiên thế là ?”
“Vì nghĩ cô chỉ giỏi… gây cháy.”
“… quá đáng vừa thôi.”
Cô múc mì ra tô, tự tin đẩy đến trước mặt ta:
“Ăn thử .”
ta thoáng nhíu mày:
“ kh đói.”
“ dám kh ăn, sẽ… livestream kể vụ ngủ gật.”
“…Cô uy h.i.ế.p ?”
“Ừ.”
ta im lặng ba giây, ngoan ngoãn… cầm đũa.
Nghiêm Thư Kỳ hồi hộp ta gắp một miếng.
ta chậm rãi nhai, mặt kh đổi sắc.
“… ?”
“…Ổn.”
“Ổn là ? Ngon hay dở???”
ta đặt đũa xuống, giọng bình thản:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-tai-mat-l-vo-toi-mat-day/chuong-8-buoi-toi-dinh-menh-trong-bep.html.]
“…Vượt mức kỳ vọng.”
“…Thật kh?”
“Thật. tưởng cô sẽ luộc cháy sợi mì.”
“…”
Cô chống nạnh, trợn mắt:
“ biết động viên ta chứ!”
ta nhếch môi, nghiêng sát lại.
“…Được .”
“Hả?”
“ ngon.”
“… nói thật?”
“Thật.” ta khẽ cúi đầu, giọng trầm hẳn: “ vui… vì cô cố gắng.”
Khoảnh khắc , trái tim cô bất giác lệch một nhịp.
ta… kh còn lạnh lùng như nghĩ.
Cô lúng túng lùi lại nửa bước, miệng lắp bắp:
“… dọn bếp đây…”
Nhưng Lăng Tư Triệt kh nhúc nhích.
ta vẫn cô chằm chằm, giọng khàn nhẹ:
“Nghiêm Thư Kỳ.”
“Gì… gì nữa?”
“Lần sau… nếu định nấu ăn…”
“ lại sợ đốt nhà à?”
“Kh.” ta lắc đầu, mắt tối dần.
“Vậy…”
“Nhớ gọi về… ăn cùng.”
“…Hả?”
“Cô nấu cái gì… cũng muốn ăn trước tiên.”
Trái tim cô lại nhảy loạn.
ta cúi xuống, nhẹ nhàng chạm môi cô, hơi ấm lan khắp gò má:
“Vì… là chồng cô.”
“……”
“Chỉ là… hợp đồng,” ta nói khẽ, nhưng mắt kh hề buồn. “Nhưng ít nhất, cũng muốn là đầu tiên cô nghĩ tới.”
Cô cứng đờ .
Một lúc lâu, giọng cô nhỏ xíu:
“… đừng nói m câu làm khó xử.”
“Vậy đừng nghe.”
“… bịt tai đây.”
ta bật cười, giọng khàn khàn hiếm th:
“Ngốc.”
Đèn bếp vàng ấm. Trong khoảnh khắc, cô nhận ra kh còn sợ hãi ánh mắt như trước nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.