Tông Vào Cảnh Sát Có Được Tình Yêu
Chương 10: Tông Vào Cảnh Sát Có Được Tình Yêu
“Ờ…”
Ngay lúc hai chúng đang mắt to trừng mắt nhỏ, một cô y tá bước vào giúp rút kim truyền nước, qua tình trạng của quay sang Diệp Chu nói:
“Bạn gái cơ bản kh còn vấn đề gì nữa. Nếu cô cảm th ổn thì thể xuất viện.”
Bạn gái!!!!!!!!!
lập tức cô y tá với vẻ e thẹn, còn kh quên tặng cô một ánh mắt đầy tán thưởng: “Vâng, cảm ơn chị.”
Sau đó, định ngồi dậy vệ sinh. Ai ngờ vừa nhấc tay lên liền cảm th cơn đau buốt tận xương, khiến bật ra một tiếng rên khe khẽ.
Th vậy, Diệp Chu chẳng nói gì, bước tới đỡ một tay.
th lạ, liền hỏi: “ em cảm th cả đau ê ẩm thế?”
Nghe vậy, bàn tay đang đỡ của Diệp Chu bất giác siết chặt thêm chút, vẻ mặt vô cùng khó diễn tả: “ khuyên cô đừng hỏi thì hơn.”
Ô hô, mà đây lại là đứa chẳng bao giờ nghe lời khuyên. ta càng bảo đừng làm gì, lại càng thích làm cho bằng được. Thế là chẳng hề để tâm mà truy hỏi tiếp: “Rốt cuộc là ? Nói cứ úp úp mở mở.”
Ai ngờ lời kể sau đó của Diệp Chu lại trở thành một vết nhơ đen kịt trong cuộc đời , chỉ sau vụ “Bến tàu Loan Tử” năm nào!!!
Theo lời Diệp Chu kể, mọi chuyện diễn ra như sau:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-vao-c-sat-co-duoc-tinh-yeu/chuong-10-tong-vao-c-sat-co-duoc-tinh-yeu.html.]
Sau khi Chu về trước, Diệp Chu chủ động đưa về nhà. Nhưng còn chưa kịp lên xe, đã như thể bị phê thuốc, đầu nhẹ bẫng, chân như kh còn sức, cả mềm nhũn nhào thẳng vào lòng Diệp Chu.
Diệp Chu tưởng lại đang bày trò gì quái đản, mặt đen như đ.í.t nồi, lạnh lùng đẩy ra. Kết quả suýt tí nữa đẩy ngã bổ nhào ăn cát. Cảm th gì đó kh ổn, vội vàng bế bổng lên, kh chút thương hoa tiếc ngọc mà vứt thẳng vào xe.
!!!!!!!!!
Nghe đến đây, đau đớn kh thôiDiệp Chu chủ động bế c chúa đ nhé! Mà lại chẳng nhớ gì cả! Thật là thiệt to quá !!!
Thế nhưng nỗi tiếc nuối chưa kéo dài được bao lâu thì đã lập tức… chẳng còn muốn tiếc nữa .
Bởi vì Diệp Chu nói, sau đó như thể bị ên, giang rộng hai tay trong xe bay tới bay lui như con bướm lạc, miệng thì chu lên kh ngừng mổ mổ vào kh khí.
Là từng trải đủ kiểu như Diệp Chu, lúc đó cũng bị dọa cho sững kh thốt nên lời.
Nếu dùng một câu để hình dung cảm xúc của Diệp Chu lúc , đoán chắc c là:
“Trời đất quỷ thần ơi, cái quái gì đây???”
Thì ra ăn nấm độc xong bị ảo giác, còn tưởng là một chú chim gõ kiến cần cù chăm chỉ.
Nghe tới đây, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất. Nhưng vô tình liếc sang Diệp Chu, lại th sắc mặt chút kỳ lạ. Kh thể diễn tả rõ là cảm giác gì, nhưng cứ th sai sai ở đâu đó.
Thế nhưng khi cảm xúc xấu hổ lên tới đỉnh ểm theo từng lời kể của Diệp Chu, cũng chẳng còn mặt mũi đâu mà soi xét kỹ càng ánh mắt … mà cũng tiện thể bỏ qua luôn đôi tai đang dần đỏ ửng của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.