Tông Vào Cảnh Sát Có Được Tình Yêu
Chương 9: Tông Vào Cảnh Sát Có Được Tình Yêu
Với một mê cay như , bình thường chẳng m hứng thú với m món nhạt nhẽo này. Nhưng nói, quán này nấu ngon. Nhất là cái nồi lẩu với m loại nấm lạ kh biết tên, vừa mềm vừa dai, vị lại th ngọt.
Chu ăn đến toát mồ hôi: “Thế nào, kh tệ chứ?”
Vì Diệp Chu ngồi cạnh, kh tiện “phát huy”, đành ăn từng miếng nhỏ, từ tốn nhã nhặn: “Ngon thật. Nhất là m loại nấm này.”
Vừa dứt lời, đưa đũa định gắp thêm m cây nấm thì bị một đôi đũa khác gõ bật ra.
Là Diệp Chu.
“Cảm cúm thì đừng ăn nấm.”
!!!!
Trời đất ơi!!!!
chỉ hơi khàn giọng một chút thôi mà đã nhận ra là bị cảm !!!
Quả nhiên, tình cảm cách mạng là thứ cần thời gian bồi đắp!!!
lập tức e lệ bu đũa, cầm khăn gi lau miệng: “Vậy em ăn no , hai ăn tiếp .”
Nghe vậy, Chu đau lòng : “Kh chứ Việt Khê, ở trước mặt Diệp Chu mà cô đến cả nấm cũng kh dám ăn à? Quả nhiên, vợ khen chồng hát hay thật đ.”
Từ khi biết ngày nào cũng mang cơm cho Diệp Chu, Chu đã th được chút “mờ ám” giữa hai chúng – hay đúng hơn là sự đơn phương của . Kể từ đó, cứ hay trêu chọc.
Với thì chuyện đó vui quá trời luôn, còn muốn góp thêm dầu. Nhưng Diệp Chu thì kh vui chút nào. Quả nhiên, lập tức đáp lại:
“Ăn mà kh ngậm miệng được à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-vao-c-sat-co-duoc-tinh-yeu/chuong-9-tong-vao-c-sat-co-duoc-tinh-yeu.html.]
Diệp Chu thản nhiên cầm ly uống nước. Yết hầu lăn lên lăn xuống, vừa gợi cảm vừa khiến ta… xao lòng.
bu đũa, bỗng th khô miệng khô cổ.
Buổi chiều Chu còn trực, nên rời trước, để và Diệp Chu ở lại một . Trước khi , còn nháy mắt ra hiệu với , như thể đang cổ vũ làm gì đó.
Nhưng thật kh ngờ, hôm nay kh những “gan trộm” mà còn “dũng khí hành động”, thế mà… lại “ngã ngựa” ngay trước khi xuất kích!!!
cùng Diệp Chu xuống gara, đang định âm thầm kiếm cớ mời đâu đó thìbỗng th trước mắt tối sầm, thân thể mềm nhũnvà mất ý thức…
7
Khi lần nữa tỉnh lại, chúng đã quay về nơi quen thuộcbệnh viện.
yếu ớt mở mắt, trần nhà trắng toát trước mắt biến ảo thành từng mảng bóng mờ chập chờn. theo phản xạ nuốt nước bọt, mới phát hiện cổ họng vừa khô vừa rát, cảm giác như bị ai thọc ngược từ trong ra ngoài, nóng đến mức đau rát tận tim gan. Còn chưa kịp cất lời, giọng Diệp Chu đã vang lên bên tai.
“Dậy à?”
Nghe th giọng , ý thức dần trở lại: “Em… em bị vậy?”
Diệp Chu ngừng lại hai giây, chậm rãi đáp: “Cô bị ngộ độc thực phẩm.”
Kh hiểu vì , cảm th trong hai giây dừng lại kia chứa đựng nhiều cảm xúc phức tạp chẳng thể diễn tả thành lời.
“Ngộ độc?”
“Ừ, trong món ăn trưa lẫn một ít nấm độc.”
Nấm độc? Bảo …
Nhưng mà kh đúng! kh cả? Dường như ra nghi hoặc trong mắt , Diệp Chu lên tiếng giải thích: “Bác sĩ bảo ăn một lượng nhỏ thì kh vấn đề gì, nhưng với kiểu ăn của cô à, muốn kh trúng độc cũng khó.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.