Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên

Chương 77: Vẻ Mặt Ghê Tởm

Chương trước Chương sau

Phó Th kh ngờ Tần Kim Chi lại làm việc nh đến thế.

An phủ sứ, thay mặt bệ hạ xuống phương Nam.

Chỉ cần Phó Cẩn Niên hoàn thành tốt chuyến này.

Khi trở về kinh, thể bước vào triều đình thuận lý thành chương mà đảm nhiệm chức Kinh Triệu Doãn.

E rằng trong kinh cũng chẳng gì để nói.

Mọi kế hoạch của Tần Kim Chi đều tính toán vô cùng chu mật.

Gần ba mươi năm nay, chưa từng nghĩ sẽ dùng từ “trí tuệ như yêu quái” để đặt trên một tiểu bối.

Chỉ là từ khoảnh khắc này trở , Phó gia thực sự đã đối lập với các thế gia.

Nạn lũ lụt ở Giang Nam, kh biết bao nhiêu thế lực sẽ bị cuốn vào.

Nếu Phó Cẩn Niên hoàn thành sứ mệnh, Phó gia ắt sẽ tiến thêm một bước.

Nhưng những thế gia bị liên lụy há thể dễ dàng bu tha.

Cũng lúc này, Phó Th mới hiểu được lời Tần Kim Chi nói.

Lần này của Phó Cẩn Niên nhất định là hung hiểm trùng trùng, chín c.h.ế.t một sống.

Đã lâu Phó Th chưa từng cảm nhận lại cảm giác đầu óc như bị đốt cháy thế này.

Hoàng đế sai an trí nạn dân, mọi từ mã trường dần tản .

Khi Tần Kim Chi rời liền phát hiện phía sau hai vẫn theo.

Kh tiến lại gần, chỉ lẳng lặng bám sát.

Tần Kim Chi bất đắc dĩ nói với Vân Tước:

“Ngươi lôi hai con chim cút kia lên xe ngựa cho ta.”

Khi Thôi Oánh và Phó Cẩn Niên cùng bước lên xe, cả hai đều ngạc nhiên nhau.

Ngươi đến đây làm gì?

Còn ngươi cũng đến?

Thôi Oánh lén lút nhích lại gần Tần Kim Chi.

Tần Kim Chi thở dài:

“Hai kh về phủ mà theo ta làm gì thế?”

Thôi Oánh trừng mắt nàng.

Chuyện của chúng ta, ngoài kh thể nghe.

Phó Cẩn Niên liếc Thôi Oánh một cái, trong lòng khó hiểu:

Vị Thôi tiểu thư này làm vậy, chẳng lẽ chuyện nói nàng được nghe ?

Trong ánh mắt cả hai thoáng chốc đều hiện lên vẻ chán ghét đối phương.

Tần Kim Chi chút muốn gãi đầu.

Hai này ngược lại còn xứng đôi, nàng chen vào làm gì chứ?

Nàng nói với Vân Tước:

“Trước tiên đưa Phó Cẩn Niên về phủ.”

Phó Cẩn Niên lại đưa mắt Thôi Oánh, lại Tần Kim Chi.

Thôi Oánh thì càng rướn sát bên cạnh Tần Kim Chi.

Tần Kim Chi dứt khoát nhắm mắt lại.

Tạo nghiệt mà!

Suốt dọc đường, Phó Cẩn Niên và Thôi Oánh chỉ trừng mắt nhau, chẳng thèm mở miệng.

Đến Phó phủ, Phó Cẩn Niên muốn nói lại thôi.

Tần Kim Chi mở lời:

“Đi thôi!”

Nói đứng dậy xuống xe.

Phó Cẩn Niên hiểu nàng muốn nói chuyện riêng với .

Trên mặt thoáng hiện chút đắc ý, còn liếc Thôi Oánh một cái, bước theo Tần Kim Chi xuống xe.

Thôi Oánh cạn lời khẽ “chậc” một tiếng, cái vẻ mặt ghê tởm kia là chứ?

Phó Cẩn Niên xuống xe còn kh yên tâm, ngoảnh lại xe ngựa.

Tần Kim Chi nói:

“Yên tâm, nàng kh nghe th đâu.”

Phó Cẩn Niên thoáng chốc phần lúng túng:

“Ngày mai bệ hạ lệnh ta khởi hành, ta biết đây là đường ngươi đã vì ta mà dọn sẵn.

Ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ hoàn thành tốt chuyến này.”

Tần Kim Chi ném cho một lệnh bài:

“Ta sẽ cho theo ngươi.

Nếu nguy hiểm, họ sẽ bảo vệ ngươi.

Nhưng nhớ kỹ, họ chỉ hộ thân, kh liều mạng thay ngươi.

Nếu gặp tình huống kh thể hóa giải, họ sẽ lập tức bỏ .”

Niềm vui vừa lóe lên trong mắt Phó Cẩn Niên liền bị một gáo nước lạnh dập tắt.

“Ta biết chuyến này nhất định hiểm nguy.

Ta sẽ chứng minh đủ tư cách để Phó gia hợp tác cùng ngươi.”

Tần Kim Chi xoay rời :

“Ta chỉ kết quả.”

Phó Cẩn Niên siết chặt lệnh bài trong tay, dõi mắt theo xe ngựa xa dần.

Vừa bước lên xe, Tần Kim Chi đã th Thôi Oánh đang lén dán vào cửa sổ.

Bị bắt quả tang, nàng ta liền lộ vẻ ngượng ngập:

“Ta kh nghe lén đâu.”

“Xe ngựa này là đặc chế, rèm bu xuống thì bên trong sẽ kh nghe th bên ngoài nói gì.”

Đôi mắt Thôi Oánh mở to:

“Ta nói mà, lại yên tĩnh đến thế!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tran-bac-vuong-phu-co-mot-quan-chua-dien/chuong-77-ve-mat-ghe-tom.html.]

Tần Kim Chi tựa vào ghế mềm, xoa ấn đường:

“Tìm ta làm gì?”

Thôi Oánh lập tức nói:

“Ngươi đã nói, ta cùng ngươi đánh mã cầu thì ngươi sẽ cho ta biết vì lại giúp ta.”

Tần Kim Chi mở mắt nàng:

“Chuyện hôm nay, ngươi th thế nào?”

Thôi Oánh định nhỏ giọng, nhưng chợt nhớ bên ngoài kh nghe th, liền g giọng:

“Những dân lưu tán hôm nay… ngươi thả vào kh?”

Tần Kim Chi nhướng mày:

“Tiếp tục.”

Thôi Oánh nói tiếp:

“Hôm nay y phục ngươi mặc.

Việc ngươi sắp xếp để ta cùng Phó Cẩn Niên và thập thất hoàng tử đánh mã cầu đều là cố ý.

Hơn nữa, ta th .

Chính ngươi kéo thập thất hoàng tử xuống ngựa!”

Tần Kim Chi cười nhạt:

“Vì ta làm vậy?”

“Ngươi muốn để Phó Cẩn Niên ều tra nạn lụt Giang Nam!”

“Còn gì nữa?”

Thôi Oánh dè dặt tiến lại gần:

“Gia tộc chính của Thẩm gia là ở Giang Nam…

Chẳng lẽ ngươi định động đến Thẩm gia?”

Tần Kim Chi mỉm cười, chăm chú nàng:

“Bài luận năm đó giúp nhị ca ngươi nổi d, do ngươi viết?”

Thôi Oánh kh ngờ Tần Kim Chi lại biết chuyện này.

Nàng im lặng.

“Năm đó nhờ bài luận mà nhị ca ngươi được bệ hạ phá lệ phong làm Ngự sử trung thừa.

Chuyên việc giám sát, chỉnh đốn kỷ cương.

Việc lớn thì biện tại triều, việc nhỏ thì dâng sớ đàn hặc.

Từ tể tướng cho đến tiểu quan, đều nằm trong tầm giám sát đàn hặc của Ngự sử.

Ngươi muốn ngồi vào vị trí .

Nhưng việc ngươi muốn làm, nhị ca ngươi lại chẳng làm được một ều nào.”

Thôi Oánh gượng gạo nói:

“Nhị ca ta vẫn chút bản lĩnh.

Chỉ là trong triều các thế gia đan xen phức tạp, vài việc kh làm nổi.”

Tần Kim Chi gác chân, giọng ệu thản nhiên nhưng như sấm vang bên tai:

“Nhưng những việc kh làm nổi, ta làm được!”

Thôi Oánh thực sự cảm th Tần Kim Chi độc, độc đến mức kh sợ khác biết.

Nàng quả thực tàn nhẫn, chẳng hề xem trọng mạng .

Hôm nay rõ ràng Đỗ Xung chịu sai khiến, muốn diệt khẩu.

Tần Kim Chi liền thẳng tay, một mũi tên phong hầu.

Nếu kh Đỗ thượng thư mở miệng, nàng nghi ngờ Tần Kim Chi sẽ bóp c.h.ế.t Đỗ Xung ngay tại chỗ.

Nhưng ều khiến nàng sợ hãi nhất chính là:

Nàng lại cảm th Tần Kim Chi làm kh sai.

Nếu bản thân quyền lực như vậy, nàng cũng sẽ làm thế.

Chỉ khác ở chỗ, nàng lẽ sẽ giữ chút thể diện, kh trắng trợn như Tần Kim Chi.

Chính bởi nàng ta ác độc, bá đạo, tàn nhẫn như vậy…

Thế nhưng ở kinh thành này lại chẳng ai th gì sai.

Bởi vốn dĩ, Tần Kim Chi chính là kẻ như vậy!

Nếu kh Tần Kim Chi cố ý để nàng th được một mặt thật này.

Thôi Oánh vĩnh viễn cũng kh đoán ra rốt cuộc nàng muốn làm gì.

muốn nếm thử mùi vị của quyền lực kh?”

Tần Kim Chi tùy ý nàng, nhưng những lời nói ra lại như ma quỷ thì thầm, dụ dỗ từng chút một.

Nếu nàng được quyền lực này, những ều nàng muốn làm cho bách tính sẽ chẳng còn là lời nói su.

Đôi mắt Thôi Oánh trợn tròn:

“Vậy hãy để bệ hạ phong ta làm quận chúa!

Lần sau gặp loại như Thẩm Hoàn, ta cũng sẽ bóp c.h.ế.t vài tên chơi thử.”

Tần Kim Chi bị nàng chọc cười thành tiếng.

Đây chính là lý do nàng chọn Thôi Oánh.

Th minh, xuất thân, chủ kiến, trong đầu suy nghĩ, lại kh mang tâm địa thánh mẫu.

Trong đại gia tộc mà kh độc đoán thì chẳng thể ở cạnh nàng được.

Quan trọng nhất, Thôi Oánh cực kỳ giả vờ.

Bao năm nay vô số tiểu thư kinh thành thân thiết với nàng, nhưng kh một ai thấu con thật.

Tần Kim Chi đưa một bản tấu chương cho nàng:

“Ta sẽ xin bệ hạ cho lập Thiên Điểu Vệ!

Hiện vẫn thiếu một phó sứ, ngươi muốn kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...