Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên
Chương 78: Móc Xích Chặt Chẽ
Phong tục Tấn quốc cởi mở, nữ tử thể buôn bán, thể tham chính.
Chỉ là, thể làm được là một chuyện, còn thiên hạ chịu dung nạp hay kh lại là một chuyện khác.
Từ khi lập quốc đến nay, thương nhân nữ tử vốn đã cực kỳ hiếm hoi, huống chi là nữ quan.
Nữ tử thế gia chú trọng đoan trang, chỉ được phép gây dựng c lao trong khuê phòng, tuyệt đối kh được xuất đầu lộ diện.
Nữ tử dân gian sinh tồn vốn đã gian nan, kh tiền, kh nhân mạch, kh bối cảnh thì càng là chuyện viển v.
Cùng lắm cũng chỉ cầu gả vào một gia đình tử tế, cả đời thủ ở hậu viện quán xuyến việc nhà.
Hy vọng nhờ chồng, nhờ con mà được tiền đồ sáng lạn.
Nếu thể được phong “cáo mệnh phu nhân” thì đã là vinh quang tột bậc.
Nhưng kh tất cả nữ tử đều cam chịu một đời sống theo thứ giáo ều chẳng biết từ đâu sinh ra này.
Bọn họ tư tưởng, học thức, văn thì biết cầm bút, võ thì biết cầm đao.
thể kiếm tiền nuôi gia đình, cũng thể đảm đương việc nhà.
Cớ gì họ lại bị giam hãm cả đời trong một mảnh đất nhỏ bé ở hậu viện?
Tần Kim Chi vẻ trầm tư của Thôi Oánh, trong mắt ánh cười kh hề chạm đáy.
Hẳn đây chính là ều mà tất cả nữ tử như Thôi Oánh đều nghĩ trong lòng.
Ánh mắt Thôi Oánh sáng rực Tần Kim Chi:
“Cái gọi là Thiên Điểu Vệ của ngươi… rốt cuộc là làm gì?”
“Là cơ cấu quân sự mới mà ta muốn lập, phụ trách an nguy của hoàng thượng, trở thành thị vệ thân quân.
Kh chỉ thế, còn quyền tra xét, bắt giữ, thẩm vấn, chịu trách nhiệm giám sát quan viên kinh thành.”
Thôi Oánh kinh ngạc đến tột độ.
Đây tuyệt đối kh chức vụ tốt đẹp gì, một khi thành lập, việc làm đều là đắc tội khác.
Giám sát trăm quan chẳng khác nào c khai tuyên chiến với quyền quý kinh thành.
Tần Kim Chi cũng quá to gan!
Tần Kim Chi khẽ cười, nàng vốn thích kẻ th minh, kh cần nói nhiều cũng hiểu được ý tứ.
Sắc mặt Thôi Oánh nghiêm túc:
“Cho nên ngươi chọn ta, là vì sau lưng ta Thôi gia?”
Phụ thân nàng là Thừa tướng, cả tộc Thôi thị đang thời thịnh vượng.
Nếu nàng thật sự nhậm chức Phó sứ Thiên Điểu Vệ, vì kiêng kị gia thế, kinh thành sẽ chẳng ai dám động đến.
Hơn nữa, một khi hoàng thượng chuẩn y...
Đó chính là chức quan triều đình thật sự.
Nàng cũng sẽ trở thành đồng liêu với những bậc đại nhân kia.
Những lý tưởng bao năm của nàng thể trở thành hiện thực...
Nhưng phụ thân liệu đồng ý kh?
Tần Kim Chi như thấu lòng nàng:
“Ngươi cứ về nói với phụ thân rằng, ngươi thể khiến quan phục như cũ.
Điều kiện là hàn gắn quan hệ với ta.”
Thôi Oánh lập tức hiểu ra.
Nếu nói như vậy, Thôi thừa tướng hẳn sẽ cho rằng đây là ý chỉ của hoàng thượng.
Thôi gia cùng Trấn Bắc vương phủ kết thù, tuyệt kh ều hoàng thượng mong muốn.
Nếu thể, hoàng thượng tất sẽ muốn hai nhà hóa giải hiềm khích.
Nhưng Thôi Oánh vẫn cau mày:
“Thế nhưng phụ thân ta hẳn sẽ kh đồng ý.
Dù kh gả ta cho Phó gia, cũng sẽ gả ta cho một c tử thế gia khác.
Hơn nữa, phụ thân ta chỉ bị cấm túc.
Ba tháng trôi qua, hoàng thượng cũng sẽ khôi phục chức vị cho .”
Dù Thôi thừa tướng thể tại vị bao năm, tâm cơ thủ đoạn đều thâm sâu.
Tần Kim Chi khẽ cười:
“Vậy nếu chức vị Thừa tướng của sắp kh giữ được nữa thì ?”
Thôi Oánh giật :
“Ý ngươi là gì?
Hoàng thượng muốn phế tướng ?”
Nếu Hoàng thượng thật muốn phế tướng, thì phụ thân nàng quả thực kh giữ nổi.
Tần Kim Chi ung dung đáp:
“Đừng căng thẳng, hoàng tổ phụ vẫn trọng dụng Thôi thừa tướng, lại phế được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tran-bac-vuong-phu-co-mot-quan-chua-dien/chuong-78-moc-xich-chat-che.html.]
Nhưng khác thì chưa chắc.
Ví như, kẻ dưới muốn ngồi vào chỗ ?”
Thôi Oánh cau chặt mày.
Phụ thân nàng là đứng đầu trăm quan, quyền k triều dã, ai dám thay thế?
Tần Kim Chi tiếp lời:
“Sau khi Thôi thừa tướng bị cấm túc, c việc trong triều là ai tạm quản?”
Thôi Oánh nghĩ một lát:
“Là Đỗ Thượng thư…”
Đỗ Thượng thư - Đỗ Trọng!
Chức Thượng thư Bộc xạ, quyền thế tương đương phó thừa tướng.
Nếu trong triều ai đủ tư cách thay thừa tướng, tất nhiên là ta!
Kh chỉ d vọng, quyền thế, gia thế đều chẳng kém Thôi gia.
Quan trọng hơn, Đỗ Trọng nhi nữ độc nhất là Đỗ Thục phi.
Một trong tứ phi, dưới gối còn thất hoàng tử cùng thập tam hoàng tử.
Chỉ là, Đỗ gia xưa nay hành sự khiêm tốn.
Trong đầu Thôi Oánh “ầm” một tiếng, nàng chợt ngồi bật dậy:
“Là thiên tai lũ lụt ở Giang Nam!”
Ngày thường, Thôi thừa tướng bàn chính sự chẳng hề giấu nàng.
Tai họa lớn như lũ lụt Giang Nam, nếu phụ thân sớm biết, hẳn đã chuẩn bị từ trước, nàng cũng đã được hay tin.
Thế nhưng hôm nay nàng mới nghe đến.
Rõ ràng là dưới tay che giấu, chặn tin, vốn kh định cho phụ thân biết.
Chuyện hôm nay ở mã trường, Đỗ Xung g.i.ế.c diệt khẩu chắc c là ý của Đỗ Trọng.
Đỗ Trọng đã cấu kết quan lại Giang Nam.
Tần Kim Chi lười nhác nói:
“Ngày mai, Phó Cẩn Niên sẽ khởi hành Giang Nam.
Một khi tai họa kh che giấu nổi, ngươi nói xem, ai sẽ là kẻ gánh tội lớn nhất?”
“Quận chúa, đã đến Thôi phủ!”
Tiếng xa phu vang lên.
Thôi Oánh lập tức nhảy xuống xe, chẳng buồn giữ l vẻ đoan trang ngày thường.
Nếu đại họa kh thể giấu, phụ thân nàng lại đứng đầu trăm quan.
Đỗ Trọng chỉ cần đẩy trách nhiệm lên đầu , cho dù là “thất sát” thì cũng là trọng tội.
Dẫu kh mất mạng, chức thừa tướng e là đến tận cùng.
Đến lúc , Đỗ Trọng chẳng những bình yên vô sự, còn thể ngồi hưởng ngư đắc lợi.
Quả thật lão hồ ly này tính toán quá giỏi!
Một trận thiên tai, trận nào chẳng cướp mạng sống hàng vạn ?
Dù Hoàng thượng kh phế tướng, thiên hạ nhân tâm cũng đủ khiến Thôi gia bị chôn vùi.
Những việc hôm nay, Tần Kim Chi đều chuẩn bị sẵn từ trước.
Kh chỉ hôm nay, mà là tất cả mọi chuyện.
Nàng làm bất kỳ việc gì, nói bất kỳ câu nào, đều kh hề vô nghĩa.
Quá đáng sợ!
Sự lạnh lẽo xuyên thấu tim gan.
Mỗi chi tiết, nàng rốt cuộc đã chuẩn bị bao lâu?
Nàng vậy mà tính toán hết thảy?
Một khi phụ thân biết chức vị kh giữ nổi, nhất định sẽ thuận theo ý hoàng thượng.
Ông vừa phục chức, tất sẽ nhúng tay vào việc cứu tế, đến lúc cùng Đỗ gia trở mặt là ều khó tránh.
Tần Kim Chi chẳng tốn chút sức lực đã khiến hai thế gia quyền thế nhất kinh thành rơi vào cảnh tương tàn.
Bất kể Thôi gia hay Đỗ gia, tg hay bại, cả hai đều đại thương nguyên khí.
Móc xích chặt chẽ, thiếu một mắt xích, cục diện sẽ kh thành c đến thế.
Kh ai thể nghĩ, đây lại là thủ bút của kẻ được xem là “tiểu quận chúa ăn chơi nhất kinh thành”.
Một như thế, theo nàng chẳng sẽ bị bán mà còn vui vẻ đếm tiền giúp nàng ?
Nhưng nếu theo nàng, liệu lý tưởng trong lòng thể được thực hiện ở mức lớn nhất?
Ánh mắt Thôi Oánh trở nên hừng hực.
Đã đến lúc kinh thành thay đổi luật chơi !
Chưa có bình luận nào cho chương này.