Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tránh Gió

Chương 10:

Chương trước Chương sau

Dùng tốc độ nh nhất trở về biệt thự, đẩy mạnh cửa ra.

Ánh mặt trời hắt xuống, th Tiểu Dự đang ngồi yên tĩnh đọc sách, dáng vẻ nhỏ bé của con dưới ánh mặt trời dường như đang phát sáng.

lao tới, ôm chặt con vào lòng.

Thật ấm áp, thật mềm mại.

Tiểu Dự kh hiểu chuyện gì, cất giọng non nớt: "Mẹ? Mẹ thế ạ?"

Khoảnh khắc này, nỗi đau của kiếp trước kh còn kìm nén được nữa, trào dâng mãnh liệt theo tiếng gọi "Mẹ" này.

run rẩy, ôm Tiểu Dự chặt hơn, khàn giọng kh ngừng nói: "Tiểu Dự, xin lỗi con, mẹ đã kh bảo vệ tốt cho con..."

Nỗi đau khắc cốt ghi tâm đó, cả đời này cũng kh thể nào quên được.

Tiểu Dự vẫn còn ngây ngô, chỉ biết ôm l an ủi: "Mẹ đừng khóc mà..."

Hồi lâu sau, mới bình phục lại được cảm xúc của .

Mà Tiểu Dự trong lòng đã ngủ từ lâu.

gương mặt khi ngủ của con, lòng tràn đầy sự mềm yếu.

Và cũng càng thêm hạ quyết tâm.

"Tiểu Dự, mẹ đưa con rời khỏi đây thôi, con đừng trách mẹ nhé."

lẽ chỉ như vậy mới thể bảo vệ được con, kh để con bị tổn thương.

Nhưng bất thình lình, một giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng

"Mạnh Nguyệt Tịch, cô nói cái gì?"

khựng lại, quay đầu, liền chạm ánh mắt lạnh thấu xương của Kỷ Xuyên Trạch.

vội vàng đặt Tiểu Dự trở lại giường, sau đó nh chân bước ra khỏi phòng.

Giây tiếp theo, Kỷ Xuyên Trạch siết chặt l tay .

bị kéo cho lảo đảo.

Phía sau, giọng nói chứa đầy nộ khí của Kỷ Xuyên Trạch truyền đến: "Mạnh Nguyệt Tịch, lúc nãy cô nói cô muốn rời khỏi đây?"

khựng lại một chút, quay đầu ta.

"Đúng vậy."

"Kỷ Xuyên Trạch, muốn ly hôn với ."

Kiếp trước, khi nói câu này với Kỷ Xuyên Trạch, lòng chỉ còn là tro tàn.

Kiếp này, câu nói này lại giống như tiếp thêm cho dũng khí để thoát khỏi xiềng xích.

, Kỷ Xuyên Trạch từng yêu , ta là vì hiểu lầm nên mới như vậy.

Kiếp trước, cũng luôn tự nhủ với bản thân như thế.

Nhưng thực sự yêu , sẽ tin lời giải thích của , cũng sẽ kh nỡ làm tổn thương .

và Kỷ Xuyên Trạch, định sẵn là kh hợp nhau.

Dứt lời, đầu ngón tay của Kỷ Xuyên Trạch thu lại chặt hơn, gần như muốn bóp nát cổ tay .

c.ắ.n chặt răng, muốn vùng ra, lại nghe th Kỷ Xuyên Trạch cười lạnh một tiếng: "Mạnh Nguyệt Tịch, cuối cùng cô cũng kh giả vờ được nữa kh?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Cuối cùng cô cũng định mang theo đứa con hoang này, cao chạy xa bay cùng thằng bạn trai cũ của cô chứ gì?"

" sẽ kh để cô đạt được mục đích đâu."

Trong mắt Kỷ Xuyên Trạch đột nhiên bùng lên một sự u ám đầy cố chấp, run rẩy cả , giây tiếp theo, ta dùng sức lôi tuột vào thư phòng.

Một tiếng động mạnh vang lên, bị Kỷ Xuyên Trạch đẩy mạnh một cái, lưng đập vào tường.

Nước mắt sinh lý ngay lập tức trào ra, nghiến răng: "Kỷ Xuyên Trạch! làm cái gì vậy!"

Dáng cao lớn của Kỷ Xuyên Trạch đứng ở cửa, lạnh lùng : " sẽ kh để cô đâu hết."

định lên tiếng, nhưng lại nghe th tiếng khóc của Tiểu Dự: "Mẹ ơi..."

sững , là Tiểu Dự bị động tĩnh bên này làm cho giật thức giấc, lúc này đang lảo đảo chạy về phía này: "Ba ơi! Ba đừng bắt nạt mẹ mà, sau này con sẽ ngoan, nghe lời..."

Tim đột ngột đau thắt lại, dồn hết sức lực lao ra ngoài cửa: "Tiểu Dự!"

Nhưng giây tiếp theo, Kỷ Xuyên Trạch đã lạnh lùng đóng sầm cửa lại.

nhào tới trước cửa, cửa đã bị khóa trái.

chỉ còn biết kh ngừng đập cửa: "Tiểu Dự! Tiểu Dự!"

"Kỷ Xuyên Trạch, là đồ ên! Đây là giam giữ trái pháp luật!"

"Thả ra!"

dần dần kiệt sức, bên ngoài cửa cũng kh còn động tĩnh gì nữa.

tựa lưng vào cửa, từ từ trượt xuống ngồi bệt trên mặt đất.

kh hiểu tại Kỷ Xuyên Trạch lại làm như vậy.

Tại , vẫn kh chịu bu tha cho ?

ngồi trước cửa lâu.

Cho đến khi trời tối hẳn, bên ngoài cửa lại vang lên những tiếng lạch cạch nhỏ.

Sau đó, giọng nói bé xíu của Tiểu Dự truyền vào: "Mẹ ơi, mẹ ở bên trong sợ kh ạ?"

"Kh đâu mẹ, con sẽ ở đây với mẹ."

"Ba ra ngoài , dì giúp việc cũng về nhà , con kh mở được cái cửa này, con xin lỗi mẹ."

Nghe tiếng của Tiểu Dự, lòng lại thắt lại.

Kỷ Xuyên Trạch, vậy mà lại để Tiểu Dự ở nhà một .

Sự nhẫn tâm của ta đối với Tiểu Dự, lẽ ra biết từ lâu mới đúng.

nắm chặt tay, bỗng nhiên nhớ ra bên ngoài cửa sổ thư phòng là một hồ nước.

Khoảng cách từ tầng ba, chỉ cần rơi xuống hồ nước thì sẽ kh .

Kỷ Xuyên Trạch kh nhà, đây cũng là cơ hội tốt nhất để rời !

xoa xoa đôi chân đã tê rần, đứng trước cửa sổ.

Đẩy cửa sổ ra, gió đêm se lạnh từng đợt thổi tới, cái lạnh thấu qua lớp áo mỏng m dường như thấm vào tận xương tủy.

kh kìm được mà rùng một cái, xuống hồ nước đen ngòm dưới cửa sổ.

Chỉ do dự một giây, đã nhắm chặt mắt lại.

"Tùm!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...