Tránh Gió
Chương 11:
Khoảnh khắc rơi vào nước, hơi thở của ngay lập tức bị tước đoạt, làn nước hồ lạnh giá dường như cũng biến thành những lưỡi d.a.o sắc nhọn trong tích tắc, lạnh đến mức da thịt đau nhức.
Tay chân đã cứng đờ ngay khi chạm nước, c.ắ.n vào đầu lưỡi , cơn đau thấu trời khiến cơ thể cuối cùng cũng phản ứng.
Gần như dùng hết sức bình sinh, cuối cùng cũng bơi được lên.
Ngã vật xuống bờ hồ một cách t.h.ả.m hại, há miệng thở dốc, hơi thở phả ra đều biến thành sương trắng.
Ban đêm, thực sự lạnh.
Đầu óc mê man, suýt chút nữa là chìm vào bóng tối.
Nhưng lúc này bên tai dường như vang lên tiếng gọi của Tiểu Dự: "Mẹ ơi..."
bừng tỉnh.
Gượng dậy, lảo đảo quay vào trong nhà.
Vừa vào phòng khách, đã th Tiểu Dự đang tựa vào cửa thư phòng, cái đầu nhỏ gật gù, tr vẻ như đã mệt lắm , trong miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Mẹ ơi, con sợ..."
Tim thắt lại, vội vàng thay một bộ quần áo khô ráo, sau đó tiến tới bế Tiểu Dự vào lòng: "Tiểu Dự, mẹ đây ."
Tiểu Dự trong lòng giãn đôi l mày đang nhíu chặt, rúc vào lòng .
bế con đứng dậy, qu một lượt.
Ngôi nhà này, cuối cùng cũng sắp rời khỏi đây .
Trong mắt kh còn một chút luyến tiếc nào, bế Tiểu Dự, rời khỏi nơi này.
nh chóng tìm được một chỗ ở, sau khi đã ổn định cho Tiểu Dự, gọi một cuộc ện thoại, tìm đến bạn luật sư quen biết trước đây, cũng là bạn thân thời đại học của , Tô Vân Vân.
"Cái gì?! muốn soạn thảo thỏa thuận ly hôn?"
Nghe th giọng nói kinh ngạc ở đầu dây bên kia, khóe môi hiện lên một nụ cười khổ: "Đúng vậy."
Tô Vân Vân im lặng hồi lâu, sau đó khẽ thở dài: "Nguyệt Tịch, thực ra tớ đã sớm th nên ly hôn ."
"Trước đây tớ th Kỷ Xuyên Trạch đối xử tốt với , nhưng sau chuyện đó, ta như biến thành khác... ta kh là chồng tốt của đâu, ở bên cạnh ta, thể sẽ đ.á.n.h mất nhiều thứ."
Nghe lời phân tích của Tô Vân Vân, cổ họng nghẹn đắng.
ngoài quả nhiên thấu đáo hơn.
đúng là đã mất nhiều thứ, thậm chí là cả Tiểu Dự...
Lần này, sẽ hoàn toàn rời xa Kỷ Xuyên Trạch.
Ở một phía khác.
Kỷ Xuyên Trạch vừa họp xong, mệt mỏi day day huyệt thái dương.
l ện thoại ra, gọi cho dì giúp việc ở nhà: "Dì Vương, dì xem đứa bé đó đã ngủ chưa, sẵn tiện làm một phần đồ ăn mang lên thư phòng nhé."
Đầu dây bên kia, giọng nói ngạc nhiên của dì Vương vang lên: " Kỷ, tối nay việc gấp, lúc nãy đã gọi ện xin nghỉ với mà, trợ lý của đã đồng ý cho về ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kỷ Xuyên Trạch sững , sắc mặt bỗng chốc sa sầm xuống: "Ý dì là, dì để một đứa trẻ ở nhà một ?"
Dì Vương kh hiểu: "Chẳng còn phu nhân ở đó ?"
ta đương nhiên kh nói với ngoài chuyện đã nhốt Mạnh Nguyệt Tịch trong thư phòng.
Vốn dĩ ta cũng kh định nhốt Mạnh Nguyệt Tịch quá lâu, chỉ cần cô biết sai là được.
Nhưng giờ đây... nghĩ đến một đứa trẻ nhỏ như vậy ở nhà một , dù trong lòng biết rõ nó kh con ruột của , Kỷ Xuyên Trạch vẫn cảm th bồn chồn cực độ.
Hơn nữa, Mạnh Nguyệt Tịch bị nhốt trong thư phòng, đến một chỗ ngủ cũng kh .
ta kh nói một lời nào cúp máy, vớ l chiếc áo khoác ra ngoài.
Giọng nói của Lâm Khê vang lên phía sau: "Xuyên Trạch, đâu vậy?"
"Cuộc họp đa quốc gia tiếp theo sắp bắt đầu !"
Kỷ Xuyên Trạch giống như kh nghe th gì, sải bước ra khỏi c ty luật.
Trên đường , Kỷ Xuyên Trạch lái xe lao vun vút.
Tốc độ xe ngày càng nh, kh hiểu tại , Kỷ Xuyên Trạch luôn cảm th trong lòng nỗi bất an âm ỉ.
Nỗi bất an này thực ra đã bắt đầu từ sau khi bữa tiệc đó kết thúc.
Chẳng biết tại , Kỷ Xuyên Trạch luôn cảm giác đã từng đ.á.n.h mất Mạnh Nguyệt Tịch một lần.
Lúc đầu ta còn khịt mũi coi thường cảm giác này, nhưng bây giờ tim ta lại đập loạn xạ vì hoảng hốt!
Nghĩ đoạn, chân ga của Kỷ Xuyên Trạch ngày càng nhấn sâu
Bất chợt, phía trước một luồng ánh sáng rực rỡ lao thẳng về phía này!
"Rầm!!"
"Thật là đáng thương quá... Đã tắt thở đúng kh?"
"Tiếc thật đ, còn trẻ thế này mà."
"Đời vô thường quá..."
Những tiếng bàn tán xì xào bên tai kh ngớt, Kỷ Xuyên Trạch từ từ mở mắt ra.
nhớ là đã đ.â.m trực diện vào một chiếc xe tải.
Bây giờ thế này là, đã c.h.ế.t ?
Kỷ Xuyên Trạch theo bản năng cúi đầu tay , lại phát hiện vẫn đang đứng yên tại chỗ.
Hướng mà những xung qu đang chằm chằm vào, cũng kh là .
Kỷ Xuyên Trạch sững , theo bản năng theo ánh mắt của mọi
Kh kịp phòng bị, th một khuôn mặt nhợt nhạt và quen thuộc.
Mạnh Nguyệt Tịch!!
Chưa có bình luận nào cho chương này.