Triệu Tiểu Ngư

Triệu Tiểu Ngư


Trước khi vị hôn phu Thôi Ninh xa, mắng một trận.

Chỉ vì mượn ba mươi ba lượng bạc để chuộc cây đàn gỗ đồng di vật của mẫu .

Hắn nhận tờ giấy vay nợ, ghi sổ cẩn thận, nhưng nhất quyết đưa bạc.

“Tiểu Ngư, ngươi gảy đàn , mua về gì?

“Huống hồ ba mươi ba lượng bạc đủ mua hai như ngươi .”

Mùa đông, đến thuyền hoa, các tỷ tỷ chải đầu, giặt y phục, cực nhọc lắm mới dành dụm một lượng bạc.

Thế nhưng tiệm đàn chờ . Họ để ý đến cây đàn , hôm sẽ bán .

Ta lau nước mắt trở về Thôi gia. Lưu bà mối thấy mắt đỏ hoe, liền dịu giọng khuyên nhủ:

“Thẩm gia thành tâm cầu . Đừng núi vàng núi bạc, ngươi cứ việc mở miệng."

“Người còn bảo, dù là trời trăng sáng, cũng sẽ vì ngươi mà hái xuống.”

Ta nhớ lời Thôi Ninh từng , ba mươi ba lượng là một khoản bạc lớn, đủ mua cả hai như .

Sợ Thẩm gia thuận lòng, lau khô nước mắt, dè dặt hỏi:

“Ta cần , cũng chẳng cần trăng."

“Ta chỉ một cây đàn gỗ đồng, giá ba mươi ba lượng bạc.”

Xem thêm
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.