Trở Lại Thập Niên 90, Ta Là Thần Thám Đọc Tâm
Chương 864:
Mặc dù Lưu Thương Quân kh quen biết Khưu Tam Dũng này, nhưng giữa bọn họ một bạn chung là A Lượng.
Sau khi th hình của Khưu Tam Dũng, trong lòng Lưu Thương Quân lập tức nảy ra một suy nghĩ: Để cho tên Mẫn Thành Hàng mặt mũi thô kệch tương tự tên này đứng ra chịu tội thay, cứu Khưu Tam Dũng ra ngoài.
Một “phần tử tội phạm” biết lái xe tải chở hàng, biết b.ắ.n s.ú.n.g lại còn nắm giữ một lô s.ú.n.g ống như Khưu Tam Dũng, dường như đã định sẵn là phù hợp với vụ cướp xe chở tiền này.
Chỉ cần ba , sau khi biết rõ lộ trình di chuyển của chiếc xe chở tiền này, vào lúc xe chở tiền đến ngân hàng đầu tiên vào lúc sáng sớm, một trong nhóm lập tức lao ra, giơ s.ú.n.g b.ắ.n thẳng về phía nhân viên áp tải cùng tài xế trên xe. Một lái xe, một b.ắ.n , và thêm một hỗ trợ phía sau, chỉ mất hai phút là thể cướp được xe chở tiền, một triệu tệ cũng theo đó mà chảy vào túi bọn họ.
Lưu Thương Quân sẽ hỗ trợ từ bên trong ngân hàng, chịu trách nhiệm báo cho bọn họ biết thời gian xe chở tiền đến, lộ trình di chuyển của xe, nhân viên áp tải cũng như số tiền hiện trên xe là bao nhiêu… Ngoài ra, việc làm thế nào để khống chế Mẫn Thành Hàng, thăm dò tin tức của cảnh sát cũng là một trong những nội dung c việc của .
Khóe miệng Triệu Hướng Vãn cong lên, ánh mắt sáng lấp lánh: “Hoá ra, Khưu Tam Dũng là chịu trách nhiệm phần s.ú.n.g ống.”
Lưu Thương Quân lại tiếp tục há hốc mồm: “ kh hề nói thế nhé!”
Triệu Hướng Vãn lắc đầu một cái: “Kh cần nói làm gì, biết đang suy nghĩ ều gì mà.”
Lưu Thương Quân mím chặt môi, ánh mắt rũ thấp, định giả chết.
Tuy nhiên lại là một tính cách thẳng như ruột ngựa, những suy nghĩ thầm kín trong lòng cũng kh ngừng tuôn ra, Triệu Hướng Vãn muốn lờ cũng khó. Nếu sớm biết dễ được tin tức như thế, còn cần cẩn thận lo sợ bứt dây động rừng làm gì chứ?
[ kh thèm tin cô thể đọc được suy nghĩ của đâu nhé.]
[Chúng là một nhóm, A Cường là lão làng trong việc cướp bóc, nghe nói khi còn trẻ, ta đã làm vài phi vụ, trong tay cũng nhuốm m.á.u của m mạng , chỉ là bây giờ tuổi tác đã cao nên mới rửa tay gác kiếm, đến chợ gần trạm xe lửa bán d.a.o kiếm tiền nuôi thân thôi.]
[Dao của A Lượng và Khưu Tam Dũng cũng là l từ chỗ của A Cường kh thôi.]
[A Lượng và Khưu Tam Dũng là chiến hữu, quan hệ giữa hai họ thân thiết. Lúc Khưu Tam Dũng phạm tội ở tù, A Lượng cũng vì đến thành phố Tinh đánh bạc mà bị bắt một năm. Sau khi ra tù, A Lượng vẫn luôn nghĩ cách cứu Khưu Tam Dũng ra ngoài để cùng nhau làm một vụ lớn.]
[Khưu Tam Dũng đã từng vượt ngục một lần nhưng kh thành c, trái lại còn tăng thêm thời gian thi hành án, chắc hẳn cả đời này khó được ra ngoài.]
[Mẹ kiếp, chờ đây ra ngoài, đầu tiên đây g.i.ế.c sẽ là Mẫn Thành Hàng, đây sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t đuối vợ con của thằng khốn này trước mặt nó, để xem sau này thằng ch.ó c.h.ế.t đuối này…]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-lai-thap-nien-90-ta-la-than-tham-doc-tam/chuong-864.html.]
Triệu Hướng Vãn phá vỡ dòng suy nghĩ ác độc của Lưu Thương Quân: “ bán d.a.o trong chợ, A Cường cũng là đồng bọn của các đúng chứ?”
Lưu Thương Quân theo bản năng “a” một tiếng, sau đó cũng nh chóng định thần lại, liên tục lắc đầu: “Kh , kh .”
Triệu Hướng Vãn lại hỏi: “Thế ngoại trừ A Cường, A Lượng, Cung Trường Thuỷ, nhóm của các còn những ai nữa?”
Lưu Thương Quân lại “a” một tiếng, đưa mắt chằm chằm Triệu Hướng Vãn.
[Còn ai nữa ? Chẳng những chuyện thế này nên ít biết sẽ càng tốt hơn ?]
[Thêm Khưu Tam Dũng nữa là tổng cộng năm , nhiều như vậy còn chưa đủ ?]
[Linh Diễm cùng lắm cũng là một nhân vật hỗ trợ nhỏ bé trong đó thôi, chồng của cô ta làm ở cục cảnh sát, thuận lợi cho việc thăm dò một vài tin tức bên trong cục.]
Triệu Hướng Vãn thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy, nói với Cao Quảng Cường đang đứng ngoài cửa: “Lão Cao, vẫn sắp xếp c chừng A Cường đúng kh ạ?”
Cao Quảng Cường gật đầu: “Đúng thế, vẫn đang tr chừng.”
Triệu Hướng Vãn nói tiếp: “ thể đưa ta tới đây ạ.”
Cao Quảng Cường tâm phục khẩu phục với năng lực thẩm vấn của Triệu Hướng Vãn, nói gì nghe nói, sau khi sắp xếp dẫn A Cường tới, lại hỏi Triệu Hướng Vãn: “Còn ai nữa kh?”
Triệu Hướng Vãn giơ ngón tay ra hiệu “kh ”.
Cao Quảng Cường vừa kinh ngạc, vừa vui mừng hỏi: “Thật ?”
Triệu Hướng Vãn gật đầu.
Nếu như chỉ m này, vậy thì tốt !
Toàn bộ thành viên của tổ trọng án cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trước đây bọn họ vẫn luôn lo sợ Lưu Thương Quân nhiều tay chân, lo lắng sẽ bứt dây động rừng, kh dám làm bừa, bây giờ nếu như Triệu Hướng Vãn đã nói cho bọn họ rằng chẳng còn ai nữa, vậy thì quá tốt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.